wap doc truyen teen


Click like để ủng hộ wap nhé <('-')>
XUXU ĐỪNG KHÓC
Xuống Cuối Trang

Cả ba tôi và Lãm đều cau mày nhìn Long, khiến anh chàng hơi khớp,
vội gãi đầu lúng túng..
mẹ tôi cười xuề xòa, còn bảo “OK, fighting!” nữa.
……………..


Chươg 24
“con chỉ chơi với 2 đứa con trai thôi à?”

ba hỏi tôi ngay khi thấy bóng 2L vừa đi khuất,
tôi bối rối cúi mặt, ko biết trả lời sao đây..
thì mẹ đã đỡ ngang lời giúp.

“con trai hay con gái thì có gì đâu, quan trọng là chúng nó lễ độ, đàng hoàng..”
“sao em bảo con Xu Xu lớn rồi chơi với con trai như thằng Đu Đu hòai là ko tốt?”
”anh… anh cố tình lôi chuyện này ra phải ko??”’

thôi rồi..họ lại cãi nhau vì..Đu Đu,
tôi ko muốn vậy chút nào.. ôi ba mẹ ơi..
hic hic..
tôi chỉ cầm tờ chorus Long đưa lầm lũi đi về phòng,
lẩm nhẩm lời cho thuộc, rồi ngủ thiếp đi
trong sự chán chường và mệt mỏi.
……………………………


Vòng thi chung kết có nhiều khán giả đi xem hơn hôm trước,
3 nhóm thi với chúng tôi đều có tên
“Tam hiệp”, “Black and White”, rồi “Come to Win”
họ còn mặc áo cùng màu nữa..

nhóm tôi mỗi đứa chơi 1 màu, tôi trắng, Long đỏ, Lãm đen,
nhìn vào cũng hay hay nhưng ko ra gì cả..
T___T

“eh, ban tổ chức nói phải đăng ký tên.”
“lấy đại đi.”
“tên gì? 2LX, XLL? LXL?”

nghe cứ như size áo mặc vậy, hic hic..
thôi lấy “Hot Boys” đi , tôi ko cần chen vào đâu..
vừa mở miệng định đề nghị cái tên…dở ẹc mới nghĩ ra,
thì Lãm đã quyết định trước.

“Lấy XuLoLa đi.”
“tên gì mắc cười vậy mậy?”
“giờ mày có thể nghĩ ra tên gì khác à??”

Long nghĩ 1 lúc rồi gật đầu đồng ý,
XuLoLa, trời, lại giống phim họat hình, nghe kinh quá..
……………..
cái môn thi kiến thức tổng quát, nhóm tôi lại thất bại ê chề,
chỉ toàn bị sai hoặc bấm chuông trứơc,
kết quả của việc cả 3 chỉ lo tập chạy và văn nghệ.
2 điểm, hic hic.

nhưng khác với hôm trước, lần này họ ko đổ lỗi cho nhau,
thay vào đó hướng cặp mắt tha thiết nhìn tôi.

“phần test IQ trông cậy vào Xuân hết đó!!”

-___- hum…
Okay, để tớ.. hehehe…
lại sắp thành người hùng nữa rồi ^_^

dĩ nhiên, tôi ko để họ thất vọng.
2L chỉ đứng cười cho vui, hoặc để…bên dưới chụp hình,
phần thi 20 câu chỉ tòan tôi giải quyết..

15/20 câu, ko phải là hoàn hảo với tôi, nhưng thôi,
vậy cũng được rồi, mấy nhóm kia có 1-2 điểm…^^

“XULOLA, CỐ LÊN, VÔ ĐỊCH”
“XULOLA, WE TRUST YOU!!”
……
mấy tiếng reo hò làm tôi có cảm giác mình là …ca sĩ, hihi…
càng lúc tôi càng có thêm tham vọng thắng cuộc,
cho dù phần thi chạy ko phải là giấc mơ đẹp của tôi.

vẫn là tôi chạy đầu, Long chạy thứ hai, Lãm chạy cuối,
nhưng nhóm Come to Win có 1 bạn nữ cao khiếp,
bạn ấy chạy chẳng kém gì nam nhi cả *___*
vì thế, tôi bị bỏ quá xa, và Long với Lãm có phóng hết tốc lực
cũng ko sao đuổi kịp.

chúng tôi chỉ có 8 điểm do về nhì.
vẻ mặt 2 anh bạn tỏ ra thểu não, tôi cũng ủ rũ chẳng kém.

“bị nó dẫn 2 điểm rồi, phần văn nghệ ko đạt 10điểm thì coi như xong”
“mày có bao giờ thiếu tự tin vậy đâu. sẽ được mà.”

Lãm vừa trấn an Long, vừa quay sang an ủi tôi,
tôi ko hiểu Lãm sao lại có thể bình tĩnh và mạnh mẽ đến vậy..
bằng giọng trầm và lắng, Lãm nói với cả 2 đứa tôi

“nếu thua thì thôi, mình đã cố hết sức rồi”
“mày nói thì giỏi, thua mất mặt gần chết!”
“cậu…các cậu…có trách tớ ko…hic hic..”

đang cáu kỉnh và bức xúc, nghe tôi rụt rè lên tiếng,
Long dịu nét mặt ngay và vỗ lưng tôi..

“trời, khờ quá, ai trách Xu Xu là tớ đánh cho bầm mặt!!”

Lãm mỉm cười, chìa bàn tay ra – “đập tay lại nào”
…quyết thắng…yah…
mà hình như Long vừa xưng “tớ”?
cậu ấy bị nhiễm của tôi rồi…. ^___^
………………
những nhóm khác hát rất chuyên nghiệp, họ nhảy điệu nghệ
và hát thật thu hút…
tôi cảm thấy căng thẳng đến ko thở nổi..

“hôm nay ko có bùa à?”
“ay.. phải rồi, tớ quên kêu ông vẽ rồi!! làm sao đây..”

Lãm nhắc lá bùa làm tôi càng run, hèn gì mà lại thua phần chạy,
sáng lo ngủ nướng dậy trễ nên ko nhớ gì hết..
hic hic T____T

bỗng Lãm tháo từ trên cổ mình ra, đặt vào lòng bàn tay tôi,
1 sợi dây có mặt cây thánh giá..

“hãy xem đây là bùa, Chúa sẽ giúp cậu”
“… Chúa?…cậu có đạo à?”

Lãm khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thăm thẳm, vừa ấm áp,
vừa lạnh lùng… thật là 1 anh bạn thú vị..

“cảm ơn..”

tôi quàng sợi dây vào cổ và cố lấy lại bình tĩnh,
ngoài kia họ đã kêu tên XuLoLa.
……………


Chương 25
khi thấy Lãm xách cây ghi ta ra và ngồi xuống,
đám đông bên dưới hò reo như muốn ào lên sân khấu
đặc biệt là bên lớp của cậu ấy..

tôi nhận ra Kim cũng đến động viên, cô ấy còn nháy mắt với tôi,
cảm ơn Hương Kim…cậu thật dễ thương..

Hot boy Long chứng tỏ khả năng thu hút của mình khi vừa cất giọng,
cả sân trường im lặng phăng phắt..
dù đã tập trước nhiều nhưng do ko có micro và dàn chỉnh nhạc
nên đến giờ tôi mới thấy cậu ấy hát hay…
-___-

Take me to your heart take me to your soul
Give me your hand before I'm old
Show me what love is - haven't got a clue
Show me that wonders can be true

đoạn này tôi thuộc làu rồi và chỉ việc hát theo Long,
cậu ấy vừa ca vừa…nhìn tôi đắm đuối (biểu diễn ấy mà)
khiến đám khán giả la ó ỏm tỏi..
T___T

thôi đừng có nhìn như vậy mà…
…………………

sau nhóm chúng tôi là nhóm Tam Hiệp, họ hát bài Đất Nước
cũng rất truyền cảm…ko ai kém cạnh ai.

họ hát xong thì giám khảo có 5 phút hội ý,
3 chúng tôi chỉ ngồi chờ trong hồi hộp.
có mấy bạn nữ mang nước đến cho cả 3 đứa, nhưng họ chỉ tập trung
nói chuyện với 2L thôi.
*__*

“XuLoLa 9 điểm!”

15+8+2 = 25 điểm..
nhóm Come to Win cũng được 25 điểm..
vậy là.. sẽ có thi đối kháng.

khi ban giám khảo tiến hành bốc thăm,
Long đại diện lên chứng kiến và mặt mày quay xuống bí xị..

“Cờ vua! tao chơi cái này dở lắm mày ơi.”
“tao cũng có hơn gì mày đâu. Xuân biết chơi ko?”

cờ vua à? từ bé tôi đã học đánh cờ tướng với ông nội,
năm 9 tuổi thi giải cờ thiếu nhi cấp quận, giành luôn Huy chương vàng.
Đu Đu lại ko biết đánh cờ tướng,
cậu ấy bảo cờ tướng là của người già, còn trẻ như tụi mình
phải chơi cờ vua.
vì muốn chơi với Đu Đu, tôi bảo cậu ấy dạy cho tôi môn ấy
chỉ 2 tuần thì tôi đã thắng Đu Đu luôn ^-^
sau đó tôi đánh khắp xóm ko địch thủ ^--^
vậy mà Lãm vừa hỏi tôi biết chơi hung.
kekeke

“để tớ cho”
“được ko đó? thằng Khánh lớp 11C giật giải cấp trường 2 năm rồi đó!”

Long nhìn tôi đầy nghi ngờ, cung cấp thêm thông tin,
tôi chỉ cười hihi.

ván cờ diễn ra khoảng 30 phút, các thầy cô chăm chú theo dõi,
đúng là anh bạn Khánh này ko có đơn giản,
đánh hay hơn Đu Đu và mấy đứa trong xóm nhiều
làm tôi cũng hơi vất vả, mải đến nước hy sinh con Hậu,
thì anh ta mới mắc bẫy..

“Chiếu!”
“Ah ha..THẮNG RỒI~~~~~~~~~ YOU ARE THE BEST, XU XU!!”

tiếng Long la rùm beng trước tiên, TT__TT
trước cả khi thầy giám khảo tuyên bố là nhóm tôi thắng chung cuộc..
………………
tất cả cứ như 1 giấc mơ,
cho đến khi tôi cầm trên tay số tiền thưởng 1 triệu đồng
tôi mới tin thực sự là mình đã giành giải.

tiền này, chắc để mua xe đạp… hay đem tặng Đu Đu nhỉ
cậu ấy bảo cần tiền mà.
hic, nhưng nếu mẹ hỏi thì làm thế nào đây..
vả lại chắc Đu Đu cũng ko lấy tiền của tôi đâu.

trong lúc sung sướng, tôi đồng ý đi ăn mừng chung với các bạn
đằng nào thì cũng có Hương Kim đi cùng.
tôi bớt thấy lạc lõng..

Quán Karaoke

có mấy anh bạn nào đó bên đội Karate cứ hay hỏi han tôi,
“bạn tên Xu Xu hả?”- “bạn hay thật đó”
rồi..
“bạn là bạn gái thằng Long hay thằng Lãm?”..
+___+

“bạn học của Long thôi.”
“vậy vẫn available hả?”
“available là gì?”

anh bạn nọ nhìn tôi nheo mắt ngạc nhiên, rồi cười thích thú,
tôi thấy ko thoải mái nên nép sát vào Hương Kim..

“eh, Vinh, tránh ra, mày làm gì Xu Xu của tao đó??”

Long vừa nói vừa nhảy xộc vào chỗ giữa tôi
và anh bạn tên Vinh.
“Xu Xu của tao”? thật là… sao cậu ấy có thể nói bừa như vậy..

“của mày cái gì, bạn ấy vừa bảo chỉ là bạn học!”

Vinh phản đối thay cho tôi, làm Long bị quê,
quay sang nhìn tôi cau mặt, trông xấu xí hết sức.
tôi làm bộ ko quan tâm, hướng mắt lên màn hình..

tôi cứ tưởng là cậu ấy sẽ nói gì đó với tôi,
nhưng trái lại, Lo Lo chỉ nghênh giọng với Vinh

“con gái thường mắc cỡ mà mày ko hiểu sao?hehe”
“xi`…….”

Vinh bĩu môi tỏ vẻ ko tin, làm Long bỗng nóng mặt,
cái tính bốc đồng của cậu lại trỗi dậy..
thế là cậu ấy nắm tay tôi đứng lên @___@
vì ko chuẩn bị trước nên tôi ko thể níu ghế…

“NGHE ĐÂY~~!!”

……đám đông đang ca hát bỗng im lặng
nhìn 2 chúng tôi chăm chú, tò mò ko hiểu Long đang muốn nói gì.
Lãm cũng mở to mắt nhưng hình như trông cậu ấy
có vẻ lo ngại nhiều hơn..

“đây là bạn gái tôi, Xu Xu. Cô ấy là bạn gái tôi, hiểu ko, nghe ko??”

Chương 26
O_________o bạn gái?
girlfriend? tôi á? của Long á????
cậu ấy nhắc 3 chữ “bạn gái tôi” đến 2 lần…
bàn tay Long nóng hổi, nắm chặt tay tôi,
mặt tôi tê hết mọi cử động, chỉ có 2 con mắt thò lõ như ễng ương.

“c…ậ…uu… s..ao.. th..a cho..t..tớ..bu..ông..ra..”

tôi thậm chí còn ko nói được 1 từ ra hồn T___T
những anh bạn trai thì ồ..à… rồi cười cái kiểu gì khó hiểu…
mấy cô bạn gái thì ném cho tôi cái nhìn ghen ghét,
hoặc là xụ mặt buồn bã..

chỉ có Lãm là tỏ ra ko cảm giác, cậu ấy xem như ko nghe thấy gì,
cầm micro tiếp tục bài hát trên máy..

tôi vội vàng ngồi xuống,
vì Long đang giữ chặt tay tôi, nên tôi cũng lôi cậu ấy ngồi theo.
cả người tôi vẫn đang run bần bật *__*
sau 1 phút điên lên, mặt Long giãn ra chút đỉnh,
nhưng bàn tay vẫn ko chịu buông tôi ra T__T

“tớ…tớ đi toa lét”

tôi nói nhỏ với Long bằng giọng cầu xin,
cậu ấy mới chịu thả tôi đi +_+
tranh thủ lúc ra ngoài tôi sẽ trốn về luôn, mặc dù Hương Kim vẫn còn trong đó.

“Xuân, khoan đã.”

đó là giọng của Lãm, cậu ấy đứng dậy, đề nghị giải tán
một vài bạn cũng tán thành, thế là, cả bọn đều đồng lọat ra về.
uhm…thế cũng được.
…………….

Hương Kim gọi ba rước và về trước, bỏ lại tôi,
bơ vơ trơ trọi thế này, cùng với 2L nữa
sao thời gian này tôi cứ dính vào họ vậy, huhu…
tôi nhớ Đu Đu quá.

vẫy tay chào Kim xong, tôi nhận ra là mình cũng cần đi toalet
phòng vệ sinh nam và nữ chỉ cách nhau có 1 bức tường,
nên khi vừa vào cửa, tôi đã nghe tiếng Lãm bên phòng kia

“Long, tao có chuyện muốn nói”
“chuyện gì?”
“Về Xuân.”

cái tên tôi xuất hiện trong câu chuyện của 2 người họ,
làm tôi ko thể ko…nghe lén…
T___T

“Xu Xu à? thế nào?”
“mày đừng chọn Xuân, được ko?”
“tại sao??”
“Xuân ko đáng … bị mày đùa giỡn..”

đùa giỡn? Lãm nói rất trầm, như thể cậu ấy cảm thấy đau,
tôi nuốt nước bọt, 2 tai vểnh ra để lắng nghe rõ hơn..
may mà trong phòng toalet bây giờ ko có ai,
nếu ko thì đâu có nghe trộm thế này được.

“ai nói mày là tao đùa giỡn?”
“tao còn lạ gì mày, thay bạn gái như thay áo. mày tìm nhỏ khác đi.”
“t…tao..”
“ai cũng được, miễn đừng là Xuân.”
“…ko, tao thích Xu Xu… thích thật…ko giống các lần trước. tao ko đùa..”

một chị gái bước vào làm tôi phải chui ra ngoài,
ko thể tiếp tục nghe hết…

chân tôi bước mà tâm hồn cứ treo lung tung,
nghĩ ngợi..dù rằng ko có suy nghĩ nào cụ thể, tôi nghĩ về câu nói của Lãm,
nghĩ về lời của Long…

cậu ấy có nhiều bạn gái? thay đổi xoành xọach?
và bây giờ tới lượt tôi? tôi là cái áo à?
giờ thì tôi hiểu cái cách mấy bạn nam cười khi Long “tuyên bố” ban nãy..
họ xem tôi như 1 “nạn nhân tội nghiệp”..>__<

lẽ ra nghĩ như vậy, tôi phải ghét Long ghê lắm,
tôi phải đến “xử lý” cậu ấy hay đòi lại “danh dự” cho mình,
nhưng mà… cái câu Long nói, “tao thích Xu Xu, thích thật”…
lại nghe…có vẻ gì đó chân thành.
-____-
……………
tôi ko đợi họ hoàn thành cuộc “tranh luận trong toa lét”
mà đón xe búyt về trước, sẵn dịp đã xin mẹ về trễ,
tôi tạt ngang sang nhà Đu Đu, hi vọng lần này,
cậu ấy ko đi đâu vắng.

người mở cửa cho tôi, là người tôi đang mong nhớ T___T
cậu ấy tỏ ra ngạc nhiên 1 hồi, rồi bảo tôi vào nhà,
mới gần 2 tháng mà tôi thấy như lâu lắm rồi
tôi ko bước chân vào đó.

“nhìn cậu mệt quá, mới đi học thêm à?”
“ko…tớ mới đi Karaoke về.”
“ah… với bạn hả? vui ko?”
“ko vui gì cả.”

có lẽ bộ mặt chán nản của tôi làm Đu Đu thấy lo,
cậu ấy mang ra cho tôi 2 cái bánh dừa,
dỗ tôi như dỗ con nít.

“thôi ăn đi. ko vui mà cũng đi nữa. đúng là Xu khờ”
“Đu Đu này, cậu đi hoài à, mấy lần tớ muốn gặp ko có cậu đâu hết..hic hic..”

tự nhiên giọng tôi lại trở nên nức nở,
hệt như mấy đứa con gái dỗi khi ko được thỏa mãn..
Đu Đu hơi bối rối, cậu ấy lột lớp lá dừa ra khỏi cái bánh,
rồi đưa qua trước mặt tôi.

“tớ… dạo này hơi bận…cậu tìm tớ có việc gì?”
“mà sao cậu nghe mẹ bảo tớ tìm, cũng ko chịu gọi cho tớ..huhu..”

có lẽ sau 1 ngày căng thẳng, vui buồn lẫn lộn,
thêm chuyện dồn nén mấy ngày về chuyện ba mẹ cãi nhau vì cậu ấy
tôi đâm ra bức bối và giọng rưng rức…

“..hơ.. tớ… cậu bảo..mẹ cậu ko thích tớ nên tớ ko gọi..”
“nhưng tớ thích cậu mà, Đu Đu..!”

T__T ko hiểu sao tôi nói câu ấy,
vừa khịt mũi, vừa nói, nói to nữa là đằng khác.
trời ạh… xấu hổ ghê đi… con gái ai lại bảo thích con trai chứ..
ko biết suy nghĩ, hic hic.
để nói rồi ko dám nhìn mặt Đu Đu luôn! T_______T

“thì tớ cũng thích cậu, nhưng… mặt cậu làm gì đỏ hóet dzị?”

Đu Đu nói tỉnh queo, cái câu “tớ cũng thích cậu”,
thậm chí còn hơi cúi đầu nhìn tôi quan sát,
ra vẻ thắc mắc tại sao mặt tôi đỏ..

tôi chỉ … làm thinh và cạp cái bánh dừa,
mum..mum…mum..
ngon quá..


CHƯƠNG 27
Đu Đu ngồi nhìn tôi ăn, lâu lâu lại bảo tôi ăn từ từ thôi,
mãi 1 lúc sau khi ăn hết 2 cái bánh,
tôi mới hết xấu hổ về câu nói lúc nãy.

“ba mẹ cậu ko có nhà hả?”
“mẹ tớ về ngoại rồi, còn ba…”
“sao?”
“ba ko có ở đây nữa.”
“sao vậy????”

mặt Đu Đu buồn thiu, im lặng.
tay cậu vẽ những nét lung tung trên mặt bàn,
rồi nhìn tôi xa xăm..

“cậu kể cho tớ nghe đi mà.”

tôi nài nỉ gần như van lơn, khoảng 2 phút sau,
Đu Đu bảo sẽ đưa tôi về nhà..
vẫn ko chịu nói gì về ba cậu ấy.
……………………

mẹ tôi lại làm mặt lạnh khi thấy Đu Đu chở tôi về,
mặc cho cậu ấy nở 1 nụ cười rất hiền với mẹ,
mẹ cứ đăm đăm nhìn rồi quay đi.

tôi giận mẹ.
vì mẹ đã bước vào tình bạn-đẹp đẽ nhất của tôi,
vì mẹ đã đối xử ko tốt với người mà tôi yêu quý..
do vậy, tôi nghĩ mình phải “đứng lên”.

“mẹ!”
“chuyện gì đây? ko phải mẹ đã nói con ko nên đi với thằng Đu Đu rồi sao?”
“con thích đi!! con ko nghe mẹ đâu!! mẹ vô lý quá chừng!”

ay da.. nhờ cái gì mà tôi lại hùng hồn thế nhỉ..
chỉ biết tôi đang đứng nói tay đôi với mẹ, cái điều chưa bao giờ xảy ra.
ánh mắt mẹ đanh lại, gân tay dần nổi lên,
mẹ mím môi chặt

“XU ! con nói với mẹ kiểu gì vậy hả?”
“mẹ giải thích đi, tại sao mẹ ko cho con chơi với Đu Đu nữa? vì ba cậu ấy mất việc? vì mẹ thích người giàu thôi phải ko?”

BAPPP

1 cú tát mạnh.
mẹ đánh tôi – câu nói giận dữ và hơi nghẹn giọng của mẹ vang vang

“CON BIẾT GÌ MÀ NÓI??”
……………………………

má tôi còn nóng rát và có lẽ vẫn in dấu bàn tay mẹ..
tôi bỏ ra cửa.. thật ko thể tin là mẹ lại làm vậy..
tôi nói sai hay sao?? mẹ tỏ ra niềm nở với Long, vì cậu ấy giàu..đi xe xịn..
đinh ninh trong đầu suy nghĩ đó,
tôi đi luôn ra ngoài, mặc mẹ gọi phía sau..

“quay lại, Xu Xu?!! nếu đi thì đừng mò về nữa!”
…………
con ko về, con có tiền!
1 triệu đồng lận nha……………….. -___-
ko thèm…ko cần mẹ…. mẹ đánh con…

với cảm giác hụt hẫng tột cùng,
tôi cứ thế mà đi lang thang ngoài đường.
vừa đói, vừa mệt, tôi ghé mua gói xôi mặn,
và tìm 1 góc cây ngồi xuống…
bắt đầu ăn..và khóc…

chiếc xe đạp quen thuộc của Đu Đu dừng lại trước mặt tôi,
khi tôi ngước lên, Đu Đu trông như 1 ông bụt,
cậu ấy lặng lẽ ngồi cạnh và chìa chiếc khăn của mình,,
chiếc khăn bẩn lấm lem như nó vẫn thường như thế.

“đừng khóc, Xu Xu.”
“cậu… sao cậu biết tớ..ở đây..hic..”
“thì tớ ở sau lưng cậu nãy giờ mà.”
“cậu đi theo tớ à?”
“uh…”

hóa ra Đu Đu đã nghe được chuyện tôi và mẹ nói với nhau…whew..
ko bít cậu ấy có buồn ko.
tôi mở gói xôi chia cho Đu Đu nhưng cậu ấy lắc đầu,
chỉ ngồi vòng tay qua gối và nhìn tôi ăn..
có Đu Đu lúc này thật là tốt, tôi có thể thấy đỡ cô đơn và đỡ buồn hơn..

“giờ tớ chẳng biết làm gì nữa…”
“cậu ăn xong thì về nhà đi, chứ còn làm gì.”
“tớ ko về đâu, tớ sẽ bỏ nhà ra đi!!” -___-
“đồ khờ, cậu làm sao mà bỏ nhà đi được.”

vừa nói, Đu Đu vừa cốc nhẹ vào đầu tôi,
cười 1 chút nhưng rồi lại thở dài..

“mẹ cậu ko thích ba tớ, ko thích tớ, ko phải vì ba tớ mất việc. cậu đừng nghĩ thế.”
“chứ vì sao??”
“…ba tớ…có bồ nhí… 1 người trong cơ quan… nên bị cách chức”
“….?..”

2 mắt tôi mở tròn xoe nhìn Đu Đu, cậu ấy nói bằng giọng ngại ngùng,
xấu hổ… và dường như ko dám nhìn tôi…
bồ nhí à?

“như vậy… là.. rồi, cậu có giận ba cậu ko?”
“tớ chẳng biết nữa. giờ tớ chỉ thấy thương mẹ….”

tôi ko biết làm gì hơn là im lặng và ôm lấy cánh tay phải của Đu Đu,
như thể tôi muốn truyền cho cậu ấy chút sức mạnh..
dù tôi cũng chẳc có bao nhiêu thứ ấy..

“cậu về xin lỗi mẹ đi nhé.”
“uh….nhưng… cậu có cần tớ …àh.. tớ có tiền NÀY!!”

nói đến đó, mắt tôi bỗng sáng lên
rồi tôi lôi xấp tiền thưởng trong túi ra 1 cách hạnh phúc..
^--^

“cái này tặng cho cậu nè!!”
“gì thế?”
“1 triệu đồng. tớ được thưởng đó”
“ackkk… sao lại đưa tớ??”
“thì cậu cần tiền mà!!”
“cất vào đi, XU KHỜ!”

Đu Đu nói lớn giọng tỏ vẻ tự ái, tôi đã nghĩ trước rồi,
vậy mà vẫn cố đưa…hic…
thất vọng và buồn não, tôi cấp xấp tiền trên tay nghĩ ngợi.

“mà cậu lấy đâu ra tiền thưởng nhiều vậy? học bổng hả?”
“ko, giải thưởng của hội thi hôm trước tớ nói cậu ấy.”
“ah… thì ra… trong khi tớ chỉ..”

nói đến đó, Đu Đu bỗng dừng lại, rồi đứng dậy,
bảo tôi lên xe để cậu ấy chở về..


CHƯƠNG 28

“cậu đi bộ khúc này nhé.”

Đu Đu bỏ tôi ở cách nhà hơn 20m, có lẽ,
cậu sợ mẹ tôi nhìn thấy..
nếu mà nói là tôi khờ, thì Đu Đu còn khờ hơn..
cậu ấy có lỗi gì đâu chứ.
cho dù là ba cậu ấy có ko tốt đi nữa..

“cảm ơn cậu , Đu Đu!”
………………………

chị Huyền mở cửa cho tôi với vẻ mặt lấm lét,
chị kéo tôi lại sát và thì thào…

”mẹ em giận ghê lắm đó!”

ya..em biết. T__T

rón rén bước lên cầu thang sang phòng ba mẹ,
tôi hít thở sâu và khẽ đẩy cửa vào.
mẹ đang ngồi trước máy vi tính làm gì đó,
nghe tiếng chân và biết là tôi, mẹ ko quay lại,
chỉ buông giọng khô khốc.

“sao về làm gì?”
“con…xin lỗi mẹ.”
………
“đến đây”

tôi đi chậm lại chỗ mẹ và rồi,
mẹ ôm tôi vào lòng.. hôn lên tóc tôi..
hic hic… con thật là hư…phải ko.

“con biết mình sai rồi à?”
“dạ…”
“làm sao con nghĩ là mẹ thích người giàu…rằng mẹ khinh Đu Đu vì ba nó mất việc chứ.”
“nhưng mẹ ghét Đu Đu ạ?”
“……”

sự im lặng của mẹ gần như là thừa nhận,
tôi ỉu xìu và thấy hơi bất công… nhưng do vừa làm lỗi,
tôi ko dám nói gì nữa.

“mẹ có chút ác cảm.”
“vì ba cậu ấy có tình nhân hả mẹ??”

“ai?? ai nói cho con chuyện đó???”
“là Đu Đu ạ…cậu ấy bảo con về xin lỗi mẹ.”

mẹ tôi tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi như suy nghĩ điều gì,
mẹ kêu tôi về phòng thay đồ tắm rửa đi…

lúc đi tắm, tôi mới nhận ra mình vẫn còn đeo
sợi dây có mặt thánh giá của Lãm trên cổ..
tôi tháo sợi dây ra, bỏ vào trong hộp bút
để mai vào trường sẽ trả cho cậu ấy.

……………

sáng sớm khi tôi vừa đến cửa lớp, đã thấy Long ngồi sẵn
ở chỗ của mình-chuyện lạ đây..
nhác thấy bóng tôi, Long đã chạy tới kéo tôi về chỗ và hỏi hối hả..

“Xu Xu, nói đi, có thích tớ ko?”
“huh??”
“trả lời đi!!”
“thích là sao?”
“là thích như tớ thích Xu Xu, vậy đó..”
“vậy…ko thích..”
“Hả? SAO KHÔNGG?? LÝ DO??”

Long cứ nắm chặt vai tôi và hỏi lớn, khiến tôi sợ hãi,
ngồi xa ra mép ghế ngoài..
có vẻ nhận ra thái độ tự vệ của tôi, Long hơi chùn xuống,
nói giọng nhẹ nhàng..

“tại sao.. tớ có gì ko tốt?”
“cậu hung hăng quá… tớ ko thích.”
“nếu tớ ko hung hăng nữa, thì Xu Xu có thích tớ ko?”
“ko biết nữa.”
“là sao chứ??”
“nếu cậu bớt hung hăng, bớt hách dịch … thì nhiều người sẽ thích …tớ cũng vậy…mà…”

hot boy Long nghe như nuốt từng lời của tôi,
vẻ đăm chiêu suy tư dữ lắm.. nhưng rồi,
cậu ấy nhăn mặt và lắc đầu mạnh, bảo tôi..

“thôi, chuyện đó sẽ tính sau, nhưng khi thằng Lãm hỏi, thì Xu Xu nói thích tôi, nghen??”
“ủa? sao dzị??”
“thì giả bộ nói vậy đi!!!OK?”
“ko hiểu… ko giả bộ đâu…”

ông trời con vò đầu bức tóc mãi rồi dụ dỗ tôi đủ thứ,
nào là bảo sẽ chép bài cho tôi, sẽ mua Nữ hoàng Ai Cập cho tôi,
rồi sẽ chỉ bài Anh văn cho tôi nữa…
..
giờ ra chơi.

Chuông vừa reo được 5 phút thì Lãm đã nhảy sang lớp tôi,
ngang nhiên đi vào chỗ tôi và Long đang ngồi..
chắc lại rủ nhau đi chơi rồi.

tôi bước ra định theo Hương Kim đi căn tin,
nhưng Lãm đã chặn tôi lại và bảo “Xuân ở đây 1 chút đi”
…gì nhỉ… ah..

“cậu đòi lại sợi dâ…”
“Xuân trả lời câu hỏi của tôi nhé, trước mặt Long luôn.”

dường như ko nghe câu tôi nói, Lãm cứ đi thẳng vào mục đích của mình,
là muốn tôi trả lời điều gì đó..

“câu hỏi nào?”
“Xuân… có thích Long ko? thích làm bạn gái nó?”

ơ… câu này.. Long hỏi ban sáng..
và cậu ấy cũng dặn nếu Lãm có hỏi thì nói là CÓ
mà sao lại hỏi chuỵên này chứ,
tôi thật ko có học yên với 2 ông bạn này, mệt ghê..

dĩ nhiên , tôi lắc đầu. – “Ko”
tôi thoáng thấy Lãm khẽ nhếch môi cười đắc ý,
trong khi Long tỏ ra chán chường và thất bại, ko nhìn cả 2 chúng tôi.
giọng Lãm hướng sang Long.

“mày nghe chưa? vậy là như đã thỏa thuận hôm qua, mày phải đính chính với bọn nó Xuân ko phải bạn gái mày!”
“…….biết rồi!”

nói xong Long đứng dậy, bỏ ra khỏi lớp luôn, cái kiểu đi bực tức
sau khi ném cho tôi 1 ánh mắt đầy oán giận.. +___+

“thỏa thụân gì vậy..?”



CHƯƠNG 29
tôi rụt rè hỏi Lãm, cậu ấy quay lại nhìn tôi rồi cười nhẹ.

“nếu Xuân ko thích nó thì nó ko có quyền tự coi Xuân là bạn gái nó, đúng ko?”
“uh..đúng..”
“cái thằng, nó quen thói như vậy rồi, nên…… nhưng mà, có lẽ tôi ko nên ép nó quá..”
“uh..”
“thôi, để tôi đuổi theo nó, gặp Xuân sau nhé”

cứ vậy Lãm cũng vội vã bỏ ra khỏi lớp tôi, chắc là tìm Long,
có vẻ cậu ấy hối hận vì đã ép Long phải đính chính với bọn bạn..
với 1 kẻ kiêu hãnh như Long, việc ấy chẳng khác nào tự chà đạp mình…
whew..
nhưng Lãm làm điều đó là vì tôi mà, sao tôi lại nghĩ cho Long nhỉ??
T___T
……………
từ đó đến cuối giờ, Long trốn học, ko quay lại nữa.
cô Chủ nhiệm hỏi tôi, nhưng tôi có biết cậu ấy đi đâu đâu…
cuối tiết, mấy cô bạn bên tổ 2 sang gom tập vở của Long,
rồi sẵn giọng hỏi tôi..

“Xuân là bạn gái Long thật ko vậy?”
“chuyện đó…”
“nếu là bạn gái thì phải mang cặp vở cậu ấy về nhà chứ, cứ để bọn này làm sao?”
“tớ có biết nhà đâu, mà tớ cũng ko phải bạn gái cậu ấy.”
“xí, còn giả nai, hôm qua Long đã nói vậy rồi còn gì. Bạn cũng thích Long mà bày đặt làm eo…”

cách nói chuyện của họ ko tỏ ra thân thiện chút nào,
tôi cũng ko muốn tranh luận thêm, làm thinh xếp tập bút của mình..

“mấy bạn dựa vào đâu nói Xuân thích Long chứ? Làm như ai cũng thích cậu ta vậy!”

Hương Kim từ bàn trên quay xuống chen vào,
ra giọng bênh vực tôi, xem ra, lớp này chỉ có Kim là tốt..
sau khi 2 cô bạn ấy bỏ đi, Kim mới nói với tôi,
vẻ hơi bất bình…

“Xuân hiền quá, ai nói gì cũng im, phải phản kháng chứ.”
“tớ ko thích nói với họ”
“mình ko phải Xuân mà còn thấy ức nữa là..”
“kệ đi, họ nói chứ có làm gì tớ đâu ^-^..”

Kim lắc đầu, thở dài rồi cùng tôi ra cổng,
rồi tôi lên xe búyt, Kim theo xe ba cô ấy về…
ko hiểu sao tôi thấy chán nản và buồn buồn,
suốt từ khi thấy Long ko vào lớp nữa.
………………………….

ngày hôm sau.

Long đi trễ, đến hết tiết 1 mới mò vào,
đầu tóc bờm xờm, như vừa ngủ dậy chưa rửa mặt,
áo bỏ ngoài quần, khiến thầy Toán bắt ra ngoài chỉnh lại,
rồi mới được vô lớp.

thấy cậu ấy, tôi bỗng vui mừng, hệt như vừa giải được gánh lo âu..
T__T

“hi!^-^”

oh..Long chào tôi 1 cách vui vẻ, cứ như việc hôm qua chưa hề xảy ra,
lúc ngồi xuống còn để cặp nhè nhẹ, chứ ko quăng cái bịch
như thường lệ nữa..
ngộ thiệt.

giờ chơi.

“Xu Xu, cho tớ mượn tập bài tiết 1 nhé!”

kèm theo lời nói lịch sự, là 1 nụ cười dễ thương của “đại ca” Long..
trên mặt tôi hẳn là vẽ 2 chữ bự chảng “THẮC MẮC”
ko biết cậu ấy có bị ai nhập không..

“Sao thế, Xu Xu?”

Long chớp mắt, ra vẻ ngây thơ, trông…buồn cười quá.
tôi đưa tập cho Long rồi ko thể giấu vẻ tò mò,
hỏi ngay.

“chuyện gì xảy ra hôm qua vậy? cậu đi đâu? có gặp Lãm hung?”
“gặp rồi.. hehe.. ít ra nó cũng còn lương tâm..”
“là sao?”
“thì nó ko bắt tớ đính chính với bọn trong đội Karate nữa.”
“ah…uh…”
“nhưng nó có điều kiện…”
“điều kiện gì?”
“ko nói được ^_^”
……….
Lo Lo tỏ vẻ bí ẩn, úp úp mở mở,
nhưng thôi, cậu ấy chịu thay đổi tính khí cũng là điều tốt
dù sao tôi cũng ko bận tâm vụ bị cho là bạn gái của cậu ấy..
chuyện đó cho dù có làm to lên cũng chẳng ai được lợi gì.
có khi càng làm cho nó rùm beng thêm,
chắc Lãm cũng nghĩ như vậy.

“Xu Xu có bút xanh ko? của tớ hết mực rồi….”

lại 1 câu nói “hiền lành” của Long làm tôi sởn da gà,
hic, coi bộ cậu ấy cứ mạnh bạo như ngày xưa sẽ hay hơn..
thế này cứ sao sao ấy.
*________*

“ehhh!! cái đó..sợi dây đó??”

tiếng Long hơi ngạc nhiên và chụp lấy hộp bút của tôi,
ko còn nhẹ nhàng hay lịch sự nữa -___-
cậu ấy cầm sợi dây của Lãm lên, ahghh.. tôi lại quên trả Lãm hôm qua,
vẻ mặt Long nhăn lại suy nghĩ..

“cái này… của thằng Lãm phải ko?”
“uh.. sao biết?”
“tôi chơi với nó 4 năm rồi mà.. lúc nào nó cũng đeo trên cổ..”
“ah..uhm… hay cậu trả cho Lãm giùm tớ đi.”
“nhưng…sao… XU XU LẠI GIỮ CÁI NÀY?”

O__0 đang nói bình thường bỗng Lo Lo lại gào lên,
tôi chỉ biết lí nhí giải thích..

“thì hôm thi cậu ấy cho tớ đeo làm bùa mà.”
“bùa gì chứ?? ko phải vật… HẸN ƯỚC hả??”
“hẹ..n ước..gì ?? tớ ko hiểu?”
“nó nói cái này cho vợ nó mà!!!!!!!!!! AHHH, HIỂU RỒI, HÈN CHI!!”

Long nói liên tục mà tôi chẳng thể biết là cậu ấy đang nói gì,
nên đành ngậm miệng và tiếp tục đọc bài học..
tay Long cầm sợi dây của Lãm cho vào túi áo luôn,
chắc sẽ trả dùm tôi..
…………………


CHƯƠNG 30

ra về, tôi gặp Lãm trên xe búyt,
khi Lãm bước lên, cậu ấy đã sớm nhận ra tôi ngồi ở hàng ghế đầu,
nên sẵn tiện cậu ấy cũng ngồi xuống bên cạnh.

“Long…đã trả cậu sợi dây chưa?”
“Rồi. Xuân ko thích gặp tôi à?”
“đâu có… sao cậu hỏi vậy?”
“vậy sao phải nhờ nó trả giúp?”
“thì tại cậu ấy cầm lấy nên tớ bảo….”
“nó hoạnh họe tôi cả buổi đấy.”

Lãm nói, rồi nhe răng cười, ko hiểu sao tôi ko thấy đó là nụ cười
thực sự của cậu ấy.. có cái gì đó khó diễn tả lắm.

“sao vậy?”
“chuyện vớ vẩn ấy mà. Nó nghĩ tôi giành Xu Xu của nó.”
“giành… tớ á?”

lại là 1 nụ cười bí hiểm, nhưng lần này có vẻ xuề xòa hơn,
tôi thấy sợi dây đã được đeo lại vào cổ cậu ấy,
nó nằm yên lặng và thanh bình..

“cậu theo đạo lâu chưa?”
“… ah, từ bé.”
“cậu đeo cái này từ bé luôn à?”
“uh..”
“cậu có gặp… Chúa chưa?”
“gặp ?”

Lãm nhìn tôi nghiêng nghiêng, dưới ánh nắng buổi xế trưa hắt qua cửa sổ
đôi mắt của cậu ấy long lanh và đen láy,
có lẽ đó là điểm đẹp nhất trên gương mặt gầy của Lãm..

“chưa, nhưng rồi sẽ có lúc gặp được..ở thiên đàng..”

?? nghe cứ như tiểu thuyết vậy..
tôi gật gù làm ra vẻ hiểu thấu, nhưng thực ra, tôi mơ màng
về nơi gọi là thiên đường..

“thiên đường chắc là đẹp hen?”
“uh… Xuân có muốn nhìn thử ko?”
“nhìn .. thử?? ở đâu?”
“nhà thờ.”

có lẽ tôi thích cái mà Lãm vừa mới nói – “nhà thờ”,
hơn là chốn thiên đường kỳ ảo mà tôi đang tưởng tượng..
tôi muốn vào nhà thờ xem 1 lần,
mỗi khi ba chở đi ngang, nghe chuông trong đó, cứ thấy lòng thanh thản làm sao..
vì vậy, tôi đồng ý theo Lãm..
………….

cách trạm xe búyt đầu ngõ nhà tôi khoảng 2km,
là con đường dẫn vào nhà thờ Thánh An

khuôn viên trước của nhà thờ ko lớn lắm,
chỉ đặt 1 bức tượng Chúa Giê-xu trên cây thánh giá
và xung quanh là 1 vườn hoa nhỏ..

khi chúng tôi bước qua cổng của Giáo đường,
1 vị nữ tu nở nụ cười hiền lành chào đón…

“Paul dẫn bạn về chơi à?”

trong khi tôi còn thắc mắc Paul là ai,
thì Lãm đã gật đầu lễ phép, giới thiệu tôi với seur ấy

“đây là Trường Xuân, Seur Anna”

tôi cũng vội cúi người khoanh tay chào,
thì seur Anna đáp lại, bằng 1 vẻ mặt trong lành và đôn hậu…

Lãm kéo tôi vào bên trong, qua 1 cánh cửa hông của Giáo đường,
chúng tôi đến 1 khu vườn nhỏ có mái vòm cao trên đầu,
bằng kính, với thật nhiều dây leo..
trong góc có 1 cái hồ nhỏ, nước chảy róc rách.

“đẹp quá.”
“có giống thiên đường ko?”
“huh?? ah… tớ thấy ko giống…”
“hihi…dĩ nhiên rồi, nó chỉ là khu vườn thôi.^_^.”

nói xong Lãm lại dắt tôi đến 1 căn phòng nhỏ,
có cửa sổ trông ra khu vườn đẹp..

“phòng tôi đấy.”
“p..hòng hả?”
“uh. tôi sống ở đây mà”
“ah……. còn ba mẹ đâu?”
“ko có, trẻ mồ côi.”

Lãm nói buồn buồn, khiến tôi thấy mình thật vô ý,
hóa ra tôi hạnh phúc hơn bao nhiêu người,
hơn Đu Đu, hơn Lãm…

“sao bí xị vậy? tôi đùa đó. hồi nhỏ tôi súyt chết 2 lần, nên cha mẹ đưa vào nhà thờ nhờ Chúa nuôi giùm.”
“ủa vậy hả?? đùa gì kỳ cục >_<”
“^_^”

cậu ấy cười toe, rồi bước tới vách tường giữa phòng,
kéo 1 tấm rèm lớn ra…
để lộ bức tranh to vẽ hình thiên đường..
khá sắc sảo.

tôi đã từng thấy trong mấy quyển sách ở thư viện,
nhưng to thế này thì là lần đầu, trông cũng hấp dẫn lắm.

“đẹp ko?”
“uh, đẹp lắm…”
“chưa đâu…”

Lên Đầu Trang

Trang 5



.:TRANG CHỦ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
U-ON
Insane