wap doc truyen teen


Click like để ủng hộ wap nhé <('-')>
ĐẾN ĐÂY NÀO, VỢ NGỐC
Tên truyện: Đến đây nào, vợ ngốc!!
Tác giả: Bo
Thể loại: tình cảm lãng mạn
Post by: yeutruyen.mobi
Cacting:
- Hàn Đông Nhi: 17 tuổi. Cô con gái út của Hàn lão gia. Xinh đẹp như mộtbông hồng nhưng đầy gai góc, thông minh. Luôn luôn được sự chú ý, thường xuyên gây tạo nên các làng sóng tình trường.
- Đằng Minh Vũ: 21 tuổi. Được các cô gái ngưỡng mộ bởi sự lành lùng, ngạo mạn. Thiếu gia duy nhất của tập đoàn P&R, đang học đại học vànắm trong tay là một thế giới ngầm.
***
Truyện kể về một cặp vợ chồng trẻ bắt buộc phải kết hôn theo đính ướccủa gia đình. Ban đầu gặp nhau, đôibên xảy ra rất nhiều mâu thuẫn. Cùng một số rắc rối liên quan đến một thế giới mafia. Nhưng sống bên nhau một thời gian, họ đã để ý và quan tâm đến nhau, từ đó..
Chap 1: Vợ chồng tương lai...?!!
- Các con đã biết vì sao ta gọicác con đến đây rồi chứ? - Gõ gõ ngón tay lên ghế, Hàn lão gia uy nghiêm từ lời nói đến cử chỉ. Đưa đôi mắt nhìn hai đứa con gái đang ngồi trước mặt mình. Ông biết, chúng đã biết tất cả. Phải, ôngmuốn thông gia với nhà họ Đằng, một dòng dõi quý tộc giàu có, và ông sẽ có lợi nhuậntừ việc này để cứu rỗi cái tập đoàn đang chơi vơi trên bờ phá sản.
Cô con gái lớn chẳng mấy quan tâm, xòe bàn tay săm soi mấy cái móng vừa mới được sơn. Cất giọng chanh chua, ngạo mạn của một cô tiểu thư chính hiệu:
- Ba muốn gả con gái mình cho nhà họ Đằng chứ gì!
- Phải, vậy... trong hai con, ai sẽ đồng ý? - Hàn lão gia đan các ngón tay vào nhau, ngả người thoải mái ra chiếc ghế sofa. Nhưng ai biết được rằng, trong lòng lão gia là cả một cơn sóng. Làm sao mà ông an tâm giao con gái khi mà con trai của nhà họ Đằng bên đó là... một tên mafia của tập đoàn P&R. Nhưng ông bị dồn vào đường cùng rồi, hết cách rồi.
- Ba, tên ấy nhỏ tuổi hơn con. Làm gì có cái chuyện vợ lại lớntuổi hơn chồng được chứ! - Cô cả lên tiếng phản đối, vẫn chu môi thổi phù phù vào mấy cái móng tay còn chưa khô. Hàn lão gia ậm ừ tán thành rồiđưa mắt nhìn cô con gái còn lại, vẻ xót xa.
Hàn Đông Nhi - cô con gái út của Hàn lão gia từ đầu đến giờ vẫn im lặng. Vì cô biết, người bị kéo vào cuộc ''ép hôn'' này chỉ có cô là phù hợp. Cụp đôi mắt đen láy sau hàng mi dài xuống, tỏ vẻ khó chịu. Sao cô lại vướng vào tình thế khốn đốn như thế này..? Ông trời thật nhẫn tâm với cô. Sau một hồi im lặng, Đông Nhi mớilên tiếng, giọng nói trầm uất mang cả một nỗi phiền lòng không biết làm thế nào để vơi đi bớt:
- Ba... để con!
....
Nâng bước chân nặng nề về phòng, Đông Nhi bần thần bước trong vô thức. Đưa tay mở cách cửa gỗ nặng trịch. Sao mà cách cửa nặng giống tâm trạng cô bây giờ quá..? Liệu khi cô lấy chồng, thế giớicủa cô sẽ tốt đẹp như khi cô bước qua cánh cửa để đến vớicăn phòng màu hồng phấn mà cô yêu thích...? Hay lại là một màu đen u tối bao trùm lấy cô...?
Thả cơ thể rơi tự do xuống chiếc giường xinh xắn. Nhưng sao nó chẳng dễ chịu chút nàocả. Ngày mai, ngày cô đi gặp gia đình nhà chồng để ra mắt. Đông Nhi khẽ cười thành tiếngmột cách khinh bỉ, khinh cái số phận sao lại sinh ra cô ở cõi đời này, để bây giờ cô phải chịu cái cảnh... lấy chồng sớm. Cô... cô mới 18 tuổi thôi mà.
***
- Gì... gì cơ? - Minh Vũ ngạc nhiên. Con người lạnh băng như anh cũng có lúc phải sửngsốt như thế này. Vì sao ư? Vì cậu phải lấy vợ... ngay lúc này.
- Con phải lấy vợ, đó là luật lệcủa dòng họ ta khi con đến 21 tuổi! - Đằng lão gia lật lật đống hồ sơ trước mặt, cất giọng nghiêm nghị nói mà không nhìn Minh Vũ đang thấp thỏm đứng ngồi không yên với cái đề nghị hết sức là...điên rồ này.
- Nhưng... nhưng không phải là bây giờ, còn cả cái tập đoàn của nhà mình thì sao...!! - Minh Vũ gằng giọng phản bác, anh nhíu mày bực dọc. Ở đâu ra cái luật lệ... chết người này không biết!
- Không nói nữa! Mai lo mà đigặp nhà người ta, hẹn hết cả rồi đấy!
Minh Vũ đùng đùng bước ra ngoài, đóng cánh cửa một cách bạo lực nhất khiến Đằnglão gia giật thót người, sau đó lắc đầu ngán ngẫm với thằng con... trời đánh. Minh Vũ tiện chân đá luôn chậu cây kiểng trước phòng, hằng học bước lên phòng mình.
***
Sáng, mặt trời vừa ló qua cái rèm cửa lớn màu trắng sữa trong phòng của Đông Nhi, côđang còn ngủ thì bị cái ánh sáng ấy làm phiền, khó chịu với tay kéo cái chăn bông to sụ đắp lên mặt rồi... ngủ tiếp. Một lát sau thì inh ỏi ở đâu đó tiếng gọi tên cô. Chắc cô đang mơ nên tiếp tục với giấcngủ ngàn vàng. Lát sau nữa thìtiếng bước chân rầm rầm ngày càng gần, sau đó nữa là tiếng đập cửa:
- Tiểu thư!! Hôm nay cô có hẹn đấy! Dậy đi cô!!
Bị quấy rầy, Đông Nhi nổi sùng, cô uể oải bước xuống chiếc giường yêu quý, cố gắng lết từng bước chân ra mở cửa, nheo mắt nhìn mấy chịngười làm, cất giọng ngái ngủ:
- Gì thế...? Trời ơi... !! Đang ngủ mà cứ kêu réo là thế nào hả???
- Nhưng thưa tiểu thư, hôm naycô có hẹn, cô phải....
- Biết rồi, biết rồi... xuống nhàchuẩn bị đồ ăn sáng cho em, em xuống liền... - Đông Nhi đưa tay che miệng bởi cú ngápdài, mắt nhắm mắt mở đóng rầm cánh cửa gỗ. Vò vò mái tóc dài đến mức nó xù lên bởi bàn tay nõn nà, trắng trẻo củaĐông Nhi. Tiếp tục lết cái xác"chuẩn" vào nhà tắm.
Sau một hồi vật lộn với đống quần áo trong tủ, cuối cùng Đông Nhi cũng tìm ra bộ quầnáo phù hợp. Chiếc váy ren màuxanh dương nhạt ngắn trên đầu gối, hơi bó sát eo làm tôn lên cái eo nuột nà rất chuẩn. Xỏ thêm đôi giày búp bê trôngxinh cực. Tóc tết mái, xõa dài đến nửa lưng màu nâu hạt dẻ.
....
- Con chào ba...
- À, con gái! Đến ăn sáng rồi đến chỗ hẹn với ta! - Hàn lão gia nhìn Đông Nhi cười cười, sau đó tiếp tục phần ăn của mình. Uống một ngụm nước, ông lại ngước nhìn cô con gái bé nhỏ của mình mà tự hào. - Đông Nhi, hôm nay con đẹp lắm! Nhà chồng thế nào cũng thích con!
- Cảm ơn ba, ba không cần làm con vui đâu, con ổn mà! - Đông Nhi nhìn thoáng qua cũng biết ông muốn gì. Hồi côcòn nhỏ, cứ mỗi lần cô không vui, ba cô lại khen cô xinh, dỗ ngọt cô. Bây giờ vẫn thế, cô khẽ cười vì ít ra, ba cô cũng muốn làm cô vui, vậy thì việc gì cô phải buồn. Kéo chiếc ghế rồi ngồi vào bàn ăn, cũnglà lúc cô chị cả bước xuống.
- Cố mà làm dâu nhà người ta cho tốt, không khéo lại bị đuổi về thì nhục lắm! - Cái giọng chanh chua vẫn không bỏ, cô đá đểu Đông Nhi. Chẳng hiểu vì sao cô lại ghét đứa em út này đến thế. Là vì, Đông Nhi được chiều chuộng hơn, hay vìsự có mặt của Đông Nhi làm chướng tai gai mắt cô?
- Cảm ơn chị đã nhắc nhở em nhé! - Không chịu thua, Đông Nhi khẽ lườm bà chị một cái rồinhếch môi cười, sau đó tiếp tục cắm cúi nhiệm vụ... là ăn đểlót cái bụng đói meo như con mèo của mình.
- Hai đứa có thôi ngay không?? Đông Nghi, sao con lại nói em mình như thế hả??? - Hàn lão gia lớn giọng, đến cô chị cả cũng phải im thin thít,lẳng lặng ngồi vào bàn ăn.
***
Cuộc hẹn diễn ra khá suông sẻ. Tất nhiên đa phần là hai ông bố già ngồi nói chuyện với nhau, toàn là chuyện công ty gì gì ý. Đông Nhi nghe tai được tai không. Chỉ có đáng tiếc là ''chồng'' sắp cưới của cô không đến nên cô không gặp mặt được. Cũng hơi buồn tí tẹo. Nhưng vẫn cố giữ ý giữtứ, chốc chốc lại phải mỉm cườiđến mỏi cả quai hàm.
- Xin lỗi con nhé! Thằng oát ấy chắc lại long nhong ở đâu đó rồi, mới sáng ra đã chẳng thấy mặt nó đâu! - Đằng lão gia hay còn gọi là... ''ba chồng''của Đông Nhi lên tiếng an ủi cô con dâu tương lai, cười cườitrấn an.
- Không sao ạ! - Lại phải cười.Đông Nhi nở nụ cười tươi rói nhất, thầm nghĩ: "Đồ thằng chồng khốn khiếp, cưới về rồi thì bà phải dạy dỗ lại đàng hoàng mới được!!"
Tối. Đông Nhi xin phép ba chođi mua sắm ít đồ, chứ sự thật thì cô phi thẳng đến quán bar Trường Vũ, nơi mà cô vẫn thường hay lui tới, đến mức bàchủ quán... quen mặt. Nhằm xả xìtrét trước ngày cưới. Cô mặc chiếc áo thun trắng kết hợp với quần thun đen và áo khoácda lửng đến nửa eo có đinh tán nhỏ, cũng màu đen nốt. Đôi giày cao gót màu đen giúp cô tăng thêm chút chiều cao. Mái tóc được buộc cao, mái búi phồng. Trông cực chấtvà dữ dằn.
Sải bước chân bước vào quán bar, đưa tay đẩy mạnh cánh cửa kính cách âm. Thứ âm thanh dồn dã ập đến, to muốn lủng cả màng nhĩ với những người không quen không khí ởđây. Đông Nhi ngay lập tức gây sự chú ý với mọi người. Từ con trai đến con gái, và từ đàn ông đến đàn bà.
Cả chục ánh mắt đổ dồn về phía Đông Nhi. Đám con trai nhìn mà thèm thuồng, muốn chảy cả dãi. Bọn con gái lại thể hiện sự ganh tức, ghen ghét đối với Đông Nhi. Tuy nhiên chỉ có một ánh nhìn không nhìn về hướng của cô giống như bao người khác.
Đông Nhi tiến lại gần một chiếc bàn, rồi gọi phục vụ đemrượu cho mình. Một người đàn ông đã lớn tuổi cũng tiến đếngần, móc ra trong túi một xấp tiền đô để trước mặt Đông Nhi. Khỏi nói cũng biết, ông ta đang muốn gì. Đông Nhi không màng tới, tiền thì nhà côkhông thiếu.
Mặc kệ ông ta đang nhìn mìnhchằm chằm, Đông Nhi khẽ lắc người theo tiếng nhạc. Ông ấy bắt đầu làm càng, tiến đếngần Đông Nhi rồi vòng tay ôm lấy chiếc eo thon ấy rồi kéo dần xuống phần dưới. Cô giật mình, giãy nãy nhưng đã bị ông ta kiềm chặt hai cánh tay. Bất lực... muốn phát khóc. Làm gì bây giờ...? La hét chẳng ai nghe cả!!
"Cạch"
- Đứng yên nếu mày muốn sống! - Kèm theo cái âm thanhlạnh ấy là một giọng nói lạnh không kém vang lên. Nhỏ thôi, đủ để anh và người đàn ông ấy nghe thấy. Ông ta từ từ buông tay Đông Nhi ra, xoay người lại phía nòi súng đang hướng về mình. Toát mồ hôi hột khi nòi súng tử thần đang chĩa đến.
- Mày... mày là... - Sau ánh đèn mập mờ ở quán bar, dường nhưông ta không nhìn thấy rõ gương mặt người đối diện, nhưng sau vài giây ông bỗng thốt lên hốt hoảng, giọng lắp bắp run rẩy - Thiếu... thiếu giacủa tập đoàn P&R....
Đông Nhi xoa xoa cổ tay bị đỏ ửng cả lên, nhăn mặt: "Chỉ là thiếu gia của tập đoàn P&Rthôi mà, việc gì phải sợ hãi đếnmức như thế!"
- Dẫn đi! - Tiếp sau câu nói đó là cái hất mặt về phía người đàn ông, ngay lập tức đám người to cao bặm trợn mặc vest đen từ đầu đến chânđứng phía sau tiến tới, kéo người đàn ông ấy đi một cáchmạnh bạo.
Đông Nhi thở phào, cũng may có người giúp, nếu không.... Đông Nhi chưa kịp định thần lại thì đã bị một bàn tay nào đó nắm lấy tay cô, kéo nhanh ra khỏi quán bar. Mạnh bạo ném cô vào chiếc xe BMW màu đen bóng loáng đậu phía trước quán. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã bị con người bạo lực ấy ném cho một ánh nhìn ghê rợn. Minh Vũ ngồi vào xe, khoác tay trước ngực nhìn người congái kế bên mình, gằng giọng:
- Cô là... Hàn Đông Nhi?
- Sao anh biết tên tôi? Tại saolại kéo tôi ra đây hả?? - ĐôngNhi hằng học xoa xoa cổ tay, vết đỏ khi nãy chưa kịp mờ đi đã bị người khác hành hạ tiếp. Cái số của cô không được yênổn thì phải.
Nhếch đôi môi hoàn mỹ nở nụ cười. Minh Vũ không ngờ, đây lại là... vợ mình. Gặp nhau tronglúc anh đang đi ''xử'' một thằng côn đồ. Sao mà éo le thế, chằng lãng mạn như mấy bộ phim Hàn Quốc mà mẹ anh hay xem mỗi tối. Chỉ thấy toànmùi bạo lực. Nhưng thôi kệ, nhưthế mới để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng vợ anh.
- Trước khi cưới, phải tìm hiểu vợ mình trước chứ, Hàn Đông Nhi!
- Gì... ??? Nói thế anh là... - Được vế đầu mất vế sau. Đông Nhi không thốt ra lời. Không thể tưởng tượng nổi, cô có người chồng... đẹp trai đến như thế. Còn hơn diễn viên điện ảnh. Bàn tay trắng muốt của cô vô thức đưa lên muốn chạm vào đôi mắt Minh Vũ nhưng đã bị anh nắm lại.
- .. Là chồng của em! - Minh Vũ một tay nắm lấy tay Đông Nhi, tay còn lại nhẹ nhàng nâng cằm cô, rồi đặt một nụ hôn lên đôi môi màu cánh hoa đào ấy. Chỉ chạm nhẹ giữa hai lớp môi mà đã khiến Đông Nhibỏ bừng cả mặt, nóng ran. Minh Vũ cất giọng, khuôn âm trầm khàn mà lạnh như băng -Được rồi, nhà em ở đâu? Anh đưa về!
- Không... không cần, tôi tự về được!
- Đừng bướng với anh... - Minh Vũ ném cho Đông Nhi một cái nhìn hết sức ''bình thường'' nhưng khiến cô rợn hết da gà da vịt. Cái không khílạnh ngắt từ giọng nói của Minh Vũ chạy dọc sống lưng khiến cô khẽ rùng mình. Minh Vũ quay hẳn người sang phía Đông Nhi, nhìn thách thức - .... nếu như em còn muốn sống!
Chap 2: Lễ cưới...!!
Cơ thể Đông Nhi chuyển sangchế độ bất động hoàn toàn. Căng tròn đôi mắt đen lay láynhìn Minh Vũ. Ở đâu ra cái kiểu chồng mà đòi giết vợ thếnày...? Thế mà mới sáng nay thôi, cô còn nghĩ rằng sẽ cho thằng chồng khốn nạn này một trận nhừ đòn cơ đấy! Bâygiờ thì Đông Nhi bị lép vế mấttiêu rồi còn đâu. Cơ mà cái khíthế hùng hồn có sẵn trong con người cô khiến cô vùng dậy, mạnh miệng đàn áp Minh Vũ:
- Anh đừng có mà hù tôi!!
- Tất nhiên, anh đâu có hù. Dùcó là vợ anh đi nữa thì anh vẫn không bỏ sót đâu! - Minh Vũ lên tiếng nhẹ nhàng. Không như Đông Nhi, hét to để đàn áp người khác. Đối vớiMinh Vũ, chỉ cần nói nhỏ nhẹ với cái thanh âm của quỷ thế này cũng đủ làm tinh thần củangười nghe rụng rời thành từng mảnh nhỏ rồi rơi lả tả như lá rụng mùa thu.
- Nhưng mà ông xã.... - Bỗng dưng giọng Đông Nhi ngọt lịm đi như mía lùi. Khoác tay Minh Vũ, rồi dựa đầu vai anh. Trong tình huống như thế nàyphải dùng ''Mỹ nhân kế'' là cách tốt nhất. Thằng con trai nào mà không xiêu lòng được chứ. - .... em chưa muốn về. Choem đi chơi đi!
Cười thầm trong bụng, Đông Nhi chắc chắn lần này thành công một cách mỹ mãn. Cô có thể đường hoàng bước ra khỏixe rồi đi chơi một cách thoải mái dưới sự cho phép của chồng mình mà không sợ bất cứ lời bàn tán ra vào nào. Nhưng... cô đã sai lầm. Làm saomà Minh Vũ có thể mắc cái bẫy ruồi của cô được. Ở cái thế giới phức tạp của Minh Vũ, ''Có qua có lại mới toại lòng nhau'' và ''Tiền trao thì cháo múc''.
- Được thôi, hôn anh đi, em sẽ được những gì em muốn! - Minh Vũ nở nụ cười ma mị. Máitóc đen tự do lòa xòa trước mắt y hệt mấy nhân vật nam chính trong mấy bộ truyện tranh mà Đông Nhi hay xem. Hai từ có thể diễn tả Minh Vũ trong lúc này: "Tuyệt đẹp!!"
Bị mắc lại vài giây vì gương mặt điển trai của Minh Vũ đã hút hồn Đông Nhi, cô lắc đầu nguậy nguậy để óc cô được thông hơn. Lúc này chẳng biết là ai đang dụ ai nữa. Cô chỉ biết rằng, lúc này cần phải giữtỉnh táo tuyệt đối để đối phó con người ''nguy hiểm'' trước mặt.
Hôn... hôn ư???
- Anh... không trao đổi thứ khác được à??
Không trả lời vào đúng trọng tâm câu hỏi của Đông Nhi, Minh Vũ khẽ chồm người đặt thêm một nụ hôn nữa lên môi Đông Nhi. Nụ hôn trong chớp nhoáng, không để cho người ta kịp phản ứng hay bất kì chống cự nào.
Nụ hôn thứ hai trong ngày....!!
Không... thốt... nên... lời. Đông Nhi lần nữa bất động. Sao cô toàn bị ép hôn thế này...? Đúnglà kêu trời không thấu mà!!! Trợn tròn đôi mắt hết nhìn Minh Vũ, xem lẫn tức giận tốt độ. Cái đầu như muốn bốc lửa phừng phừng. Định nhào tới cho Minh Vũ một trận túi bụi thì anh đưa ngón tay cái vuốt nhẹ làn môi của mình, khẽ cười:
- Giao dịch đã xong! Anh sẽ đi với em!
- Không... tôi muốn đi một mình!
- Hoặc là đi với anh, hoặc là về nhà và bị mất trọn một cái hôn. Em muốn cái nào?
Đông Nhi định lên tiếng phản bác lại thì tiếng chuông điện thoại của Minh Vũ reo lên. Anhrút trong túi quần ra chiếc Iphone 5 mới toanh màu đen. Ngón tay thon dài lướt nhẹ ngang qua màn hình điện thoạirồi áp lên tai nghe. Và Đông Nhi đã kịp nhìn thấy cái tên trên điện thoại: "Daddy"
- Alo...
- ''Minh Vũ! Con qua dẫn Đông Nhi đi mua nhẫn và váycưới đi nhé!''
- Bây giờ sao??
- ''Phải, 2 tuần nữa sẽ tổ chức đám cưới đấy. Gấp lắm rồi!''
- Nhưng, có cần phải gấp như thế không?
- ''Xem ngày tốt hết cả rồi! Đừng có cãi lời ta!''
Đằng lão gia cúp máy cái rụp. Để lại cho Minh Vũ một nỗi ấm ức to đùng. Sao mà phiền phức thế không biết...?
- Cùng đi mua nhẫn cưới nào!
- Nhẫn... nhẫn cưới á??
....
- Nhiệm vụ thứ nhất: Chọn nhẫn cưới!
Chiếc xe BMW màu đen bóngloáng đỗ xịch trước một siêu thị lớn. Siêu thị này toàn bán đồ cưới, và tất nhiên có cả nhẫn. Đông Nhi vuốt vuốt lại mái tóc rồi xõa ra, cởi luôn chiếc áo khoác da màu đen có đinh tán rồi vứt lại trong xe. Cho bớt dữ dằn đi một chút, vì cả hai vợ chồng nhà này đều mang đồ... đen. Bước vào siêu thị người ta lại tưởng khủng bố thì khổ!!
Đặt bàn chân đầu tiên vào siêu thị, Đông Nhi dường như bị lóa mắt bởi nơi đây. Không chỉ là vì nó được trang trí đẹp,mà còn là một màu trắng tinh khiết, trắng đến... bật ngửa. Minh Vũ nắm lấy tay Đông Nhi kéo đi sâu vào trong, mấy cô bán hàng đều dừng tay để tranh thủ nhìn Minh Vũ khi anhđi lướt qua, nhưng sau đó lại đổi thái độ ngay lập tức khi thấy Đông Nhi đang tay trong tay với trai đẹp.
Dừng lại ở chỗ bán nhẫn. Đông Nhi nhìn muốn lóa mắt vì chiếc nào cũng đẹp cả. Còn tiền giá thì cao ngất ngưỡng trên tận mây xanh. Khiến cô muốn chóng mặt choáng váng.
- Lấy cho tôi chiếc này! - Không thèm hỏi ý kiến Đông Nhi, Minh Vũ tự ý chọn cặp nhẫn. Đông Nhi ngớ người, cômuốn tức điên lên vì Minh Vũ. Gì thế này...? Vợ chồng sao lại thế...? Chẳng đồng lòng gì cả là thế nào...?
- Tôi không thích chiếc đó! Tôi muốn chiếc này! - Đông Nhi cũng ngang ngạnh không kém. Cô chỉ vào một cặp nhẫn khác có đính viên kim cương nhỏ phía trên. Trông đơn giảnnhưng đẹp hơn chiếc của MinhVũ nhiều.
- Nhưng chiếc này đẹp hơn!
- Không, chiếc này!
Hai vợ chồng trẻ cãi nhau qua lại như trẻ con ngay trước mặtcô nhân viên bán hàng khiến cô phải bụm miệng khẽ cười. Sau đó lên tiếng nhằm hòa giảng cặp đôi chưa cưới mà đãcãi nhau:
- Quý khách có thể thiết kế nhẫn theo ý mình mà! Tôi nghĩ quý khách nên góp ý với nhau để tạo nên cặp nhẫn choriêng mình!
Sau một hồi ''chiến tranh'' bùng nổ xảy ra. Cuối cùng cả hai cũng thiết kế được cặp nhẫn vừa ý với mình. Mỗi chiếc nhẫn sẽ có một nửa trái tim đắp những hột kim cương bé xíu. Khi ghép hai chiếc nhẫn lại với nhau, sẽ có một trái tim trọn vẹn. Đông Nhi còn có ý tưởng muốn mỗi chiếc nhẫn sẽ khắc tên viết tắt chữ đầu người còn lại vào mặt trong của chiếc nhẫn. Minh Vũ hoàn toàn chiều theo ý vợ, ngồi gật gù tán thành cho bình yên thể xác và tâm hồn.
- Tôi muốn có gấp. Tuần sau tôi sẽ quay lại lấy! - Minh Vũ gằng giọng lạnh tanh dặn dò cô nhân viên bán hàng. Chẳng biết cô có còn nghe thấy gì không, chỉ thấy cô cứ gật gật sau mỗi câu nói của Minh Vũ và nhìn anh chằm chằm với hai trái tim to màu đỏ chóe, căng mọng nơi hai con mắt. Minh Vũlại tiếp tục kéo tay Đông Nhi đi tiếp.
- Nhiệm vụ thứ hai: Thử váy cưới!
Đông Nhi buông thõng tay đểmặc cho Minh Vũ muốn kéo điđâu thì kéo. Cái đầu vẫn quay vòng vòng chăm chú nhìn ngắm mấy bộ váy cưới lộng lẫy xung quanh mình. Bất giáccô lên tiếng bâng quơ hỏi Minh Vũ:
- Cô nhân viên bán hàng khi nãy xem ra mê mệt anh rồi nhỉ? Cũng phải, ở đây mười cô thì hết chín cô nhìn anh mất rồi!
- Sao thế? Em ghen à? - Minh Vũ chợt khựng lại vì câu nói của Đông Nhi, quay người sang nhìn cô mỉm cười đầy ẩný.
- Điên à? Tôi việc gì mà phải ghen cơ chứ!
- Yên tâm, anh chỉ yêu mỗi em!Theo anh nào! - Minh Vũ nở nụ cười hiếm hoi kể từ lúc cô gặp anh đến bây giờ. Nụ cười ấy thật sự rất đẹp, thế mà gương mặt Minh Vũ lúc nào cũng thấy lạnh ngắt cái vẻ ngạo mạn, bất cần. Đông Nhi biết, cuộc hôn nhân này chỉ là do hai gia đình ép buộc, chứ sựthật Minh Vũ chẳng hề yêu cô. Thế nhưng khi nghe anh nói ra câu nói ấy, tự dưng cô cũngthấy mát lòng đi một chút. Vẫn dặn lòng rằng, đây chỉ là sự ép buộc của hai gia đình màthôi.
Đông Nhi bắt đầu vào thử váy.Thật khó cho Minh Vũ vì dáng của Đông Nhi đã đẹp sẵn rồi, chỉ mỗi tội hơi nhỏ con một tý nhưng vẫn có thể khắc phục được. Cái khó ở đây là, Đông Nhi mặc bộ nào cũng đẹp cả, khiến anh chẳng biết nên chọnbộ nào.
Cuối cùng thì mọi chuyện cũng được giải quyết êm đẹp vì nhờ vào lời nhận xét của mấy cô nhân viên bán hàng. Minh Vũ có hơi thoáng ra một tý. Anh cũng chọn được bộ váy đẹp nhất. Còn về phía Đông Nhi, cô cảm thấy như mình là một con rối đang bị mọi người cho thử đồ, chẳng ai thèm quan tâm đến ý kiến của cô cả. Nhưng mà được người chồng có con mắt thẩm mỹ rất cao chọn đồ cho mình, Đông Nhi cũng vừa lòng.
Chap 3: Sự thật phơi bày!
Sáng hôm sau...
- Đông Nhi dậy đi, chị có chuyện muốn nói với em!! - Côchị cả Đông Nghi ra sức lay người Đông Nhi đang cuộn tròn trong chiếc chăn bông tosụ màu hồng phớt. Không có hiệu quả gì với con sâu ngủ này, Đông Nghi bất lực, đứng khoanh tay trước ngực nghênhmặt nhìn Đông Nhi. - Được thôi, không dậy cũng được, nhưng chuyện này có liên quan đến chuyện cưới hỏi của em. Sau này có chuyện gì thì đừng trách chị không báo trước!
Bước chân quay lại, Đông Nghi toan bước ra khỏi phòng thì con ''sâu ngủ'' ngồi bật dậy.Cái mặt đờ ra như cái bánh bao chiều bị ế nhìn Đông Nghi. Mặc dù vẫn còn đang ngái ngủ nhưng Đông Nhi vẫn cố mở miệng cất tiếng gọi:
- Khoan đã! Có gì chị nói đi!
- Tốt... - Đông Nghi nhếch môi tạo thành nụ cười gai góc. Đẹp nhưng có sức công phá rất lớn. Đối với những người mới gặp lần đầu, họ sẽ chết đứ đừ ngay dưới tay cô. Nhưng với Đông Nhi, cô đã quá quen với nụ cười này đến mức hoàn toàn miễn dịch. Đông Nhi còn cho rằng, đó chỉ là một nụ cười bình thường và nhảm nhí, vô duyên nhất màcô từng thấy. - ... Em đã biết lýdo vì sao ba muốn gả con gái mình cho nhà họ Đằng chưa?
- Em không biết! Còn chị, chị biết chuyện gì sao!
- Tất nhiên! - Đưa ngón tay quấn quấn lọn tóc bên vai mình. Tiếp tục nở nụ cười kiêu sa, huyền bí. Thầm nghĩ: "Nếu như nói ra chuyện này, nó sẽ như thế nào nhỉ?''. Mới nghĩ thôi đã thấy sướng. - Tập đoàn nhà mình sắp phá sản, ba muốn kiếm chút vốn bên nhà họ Đằng để cứu cái tập đoàn bao lâu nay gầy dựng đó mà!
Lần này thì Đông Nhi không giữ được bình tĩnh nữa. Cô bước ra khỏi giường, tiến tới nắm lấy vai Đông Nghi lay laymạnh. Chuyện này không thể nào, không thể nào là thật được!! Ba cô... không thể nào...!!
- Chị nói gì cơ??? Chị... chị nói dối! Không phải đúng không???
- Đau chị! Buông chị ra xem nào! - Đông Nghi nhíu mày khi hai bả vai mình bị Đông Nhi nắm chặt như muốn cấu xénó ra. Phũ phàng hất tay Đông Nhi ra khỏi vai mình, Đông Nghi xoa xoa hai bả vai đau điếng rồi quát lớn - Chị mà biết em như thế này thì chị không nói ra làm gì đâu! Đồ ngốc!
Phải, Đông Nhi cô ngốc thật. Bị ba mình lừa gạt mấy ngày nay mà không hề mảy may gì cả. Cô như một trò đùa của cả nhà vậy. Như một trái bóng lạclõng giữa khoảng sân lớn, ''bị'' người ta đá qua đá lại không thương tiếc. Cô... cô đứng không vững nữa. Đôi chân khụy xuống nền nhà, Đông Nhi cũng thả cho cơ thể rơi tự do xuống nền đá lạnh toát. Côbây giờ chơi vơi quá! Cô... phải làm gì bây giờ?
- Đông Nghi! Sao con lại nói chuyện đó với em con??? - Hàn lão gia cũng từ cửa phòngbước vào. Đôi mắt đã có nhiềuvết chân chim nơi khóe mắt lướt nhìn Đông Nhi xót xa. Cô con gái út của ông đang bần thần ngồi bệt dưới sàn nhà, đôi mắt vốn to tròn sau hàng mi cong vút kia ứ nước đỏ hoecả mắt. Đôi mắt mà Hàn lão gia yêu nhất đâu mất rồi? Saogiờ đây chỉ còn là sự vô hồn, vô cảm. Hàn lão gia đưa tay ramuốn đỡ Đông Nhi dậy, cất giọng trầm khàn - .... Đông Nhi, con...
- Ba định giấu con đến bao giờ? Đến chết sao ba?? - Đông Nhi đưa đôi mắt đầy nước nhìn Hàn lão gia. Cả một sự căm giận, nhưng... ông vẫn là người mà cô yêu quý nhất trong cái nhà này.
Cánh tay chơi vơi giữa không trung, Hàn lão gia ngượng ngùng từ từ rút tay về. Ông imlặng. Ông biết ngày này rồi cũng đến, nhưng chỉ là nó đến nhanh quá. Ông chưa kịp chuẩn bị tâm lý cho ông và Đông Nhi mà!!
Không gian trong căn phòng này im thin thít. Chỉ có tiếng thở nặng nề của Hàn lão gia và chốc chốc là tiếng nấc uất ức từ Hàn Đông Nhi. Số phận trớ trêu thật!! Sao lại thành nhưthế này! Rốt cuộc thì, cuộc sống của cô sẽ là một màu hồng như cô mong muốn hay là một đen u ám bao trùm lấy cô, không cho cô len lỏi một chút ánh sáng nhỏ nhoi nào?? Cuộc hôn nhân này, chẳng khác nào là một cuộc mua bán. Và Hàn lão gia đã ''bán'' con gái mình cho nhà họ Đằng.
- Đông Nhi à! Ta xin lỗi con, nhưng....
- Ba yên tâm, con vẫn sẽ tiếp tục của hôn nhân này, con không bỏ dở đâu... - Đông Nhi đưa tay quệt ngang dòng nước mắt đang chảy trên má. Cô gắng gượng đứng dậy. Giọng nói hoàn toàn bị thay đổi thành một thanh âm trầm, không còn lánh lót như mọi ngày. - Bây giờ thì mọi người ra ngoài đi, con cần thay đồ...
Hàn lão gia xót xa nhìn đứa con gái. Ông cũng chẳng biết, cuộc hôn nhân này sẽ đi đến đâu. Khi mà ông không chắc chắn, điều mà ông đang làm làđúng hay sai. Là ông đang giúp con gái mình có cuộc sống tốt đẹp hơn hay là đang từ từ đẩy nó xuống vực sâu thăm thẳm. Giờ đây, Hàn lão gia ông chỉ biết để phó mặc cho trời. Cũng phải đánh cược một cú với số phận!
- Đông Nghi, ra ngoài thôi con!
Sau khi đã chắc chắn rằng cánh cửa gỗ kia đã đóng lại. Đông Nhi bần thần ngồi xuống giường. Đôi mắt vô hồnnhìn chăm chăm xuống nền nhà. Bất giác khóe môi màu cánh hoa đào cong lên một đường cong hoàn hảo, một nụ cười khinh. Nụ cười khinh thànhtiếng. Chiếc điện thoại của cô rung lên, sau đó đổ thành tiếng reo.
- Alo..
- ''Đông Nhi à! Con đến nhà ta nhanh nhé! Ta có chuyện muốn nói với con!''
- Ơ... ba chồng...
.....
Đông Nhi băng qua khoảng sân ở căn biệt thự nhà mình đểra phía cánh cổng lớn. Cô giậtmình vì cái dáng quen thuộc, gai ưa in sâu trong tâm trí cô giờ đây đang đứng trước cổng nhà mình. Không phải chứ...? Minh Vũ đứng tựa lưng vào chiếc xe BMW màu đen bóng loáng, khoác tay trước ngực nhìn về phía Đông Nhi. Trông cô thật khác hoàn toàn so với đêm hôm qua, cô bây giờ giản dị trong chiếc áo thun trắng dài tay và quần jean. Không đi giày cao gót mà thay vào đó là đôi giày búpbê màu nâu nhạt, cùng màu vớimái tóc đang buộc cao của cô.
Minh Vũ thích cô như thế. Đơngiản nhưng đẹp. Anh cảm thấyĐông Nhi có gì đó khác xa vớicác cô gái anh đã từng gặp trước đây. Không son phấn lòe loẹt, không quần áo kiêu sa, lộng lẫy nhưng vẫn thu hút ánh nhìn của mọi người. Con gái thì anh đã gặp rất nhiều, và con gái đẹp thì anh không thiếu. Thường là anh quan hệ với họ mục đích là để phục vụ cho công việc của mình. Nhưng đối với Đông Nhi,anh cảm nhận được khi ở bên cạnh cô ấy, anh mới thật sự thoải mái sau đống công việc không mấy dễ dàng gì.
Phải, cầm đầu một băng nhómmafia lớn ở thế giới ngầm. Cốtyếu là đi ''triệt tiêu'' những tênlàm ngáng bước tiến lên của tập đoàn P&R. Minh Vũ chẳngthiết tha gì với cái công việc ''đẫm'' máu này. Nhưng từ khi còn rất nhỏ, anh đã được Đằng lão gia huấn luyện cực kì nghiêm khắc để sau này thừa kế ba anh. Anh chỉ sợ, những cuộc chiến luôn luôn đổ máu này sẽ làm liên lụy đến Đông Nhi.
- Này, nhìn vừa thôi chứ! - Đông Nhi đánh mạnh vào bả vai Minh Vũ. Kéo anh về hiện thực. Đôi đồng tử màu hổ phách của anh khẽ lay động, anh chau mày nhìn Đông Nhi. Cô vợ này thấp bé, nhỏ con màđánh đau kinh khủng. Nhìn lại thì Đông Nhi cũng chỉ đứng đến vai Minh Vũ, thấp hơn anhcả một cái đầu cơ đấy!. Một lần nữa, cánh tay Đông Nhi lạimuốn chạm vào đôi mắt của Minh Vũ, cô cất giọng hỏi - Mắt anh... đeo lens à?
- Không, công việc của anh không cho phép anh đeo lens! - Minh Vũ không mấy ngạc nhiên trước câu hỏi Đông Nhi. Hầu hết mọi người đều hỏi anh như thế. Đôi mắt đẹp mang sắc màu của một loài hổ báo hùng vĩ. Vả lại công việc của anh chủ yếu chỉ là toàn đánh đấm, gây xát thương chonhau, không tiện mang lens - Mẹ anh là người Anh Quốc, anh lai gen của mẹ anh!
- À.... Nhưng anh đến đây làm gì?
- Tất nhiên là đi rước con dâuvề cho ba anh rồi! Ba nói có chuyện muốn nói với em, nhưng anh không biết chuyện gì. Em nên cẩn thận với ông ấy thì hơn! - Minh Vũ nheo đôi mắt màu hổ phách tuyệt mỹ nhìn Đông Nhi. Có lẽ anh hiểu Đằng lão gia hơn ai hết. Ba anh là con người độc đoán, để tập đoàn P&R được như hôm nay, ông đã hại không biết bao nhiêu người. Và tất nhiên, nếu có cuộc traođổi nào, ông sẽ tính đến chuyện lợi nhuận cho mình trước tiên bất kể người nhà hay người xa lạ. Minh Vũ mở cửa xe, cất giọng - Anh có việc phải đi. Xong việc anh sẽ đến đón em!
Giờ thì Đông Nhi mới nhận ra, trước cổng nhà mình giờ đây có đến hai chiếc xe BMW màu đen. Một cho anh và một cho cô để đến nhà Đằng lão gia. Một tên mặc vest đen bước đến gần cô, cung kính cuối đầu trước cô, cả gương mặt và giọng nói đều lạnh nhưng không buốt giá bằng Minh Vũ:
- Thiếu phu nhân, mời cô lên xe!
Đông Nhi đưa mắt nhìn Minh Vũ kiểu không muốn. Thật sự thì đi bên anh, cô cảm thấy an tâm hơn. Nhưng sau đó cũng ngậm ngùi ngồi vào xe. Tên mặc vest đen khi nãy đóng cánh cửa xe sau khi Đông Nhi kịp nhìn Minh Vũ thêm lần nữa.Phải chi anh đi với cô thì hay biết mấy. Những lời Minh Vũ nói khi nãy làm cô thấy lo. Chiếc BMW từ từ lăn bánh. Minh Vũ cho hai tay vào túi quần, đứng nhìn theo chiếc xe ấy khuất dần, rồi cũng bước vào xe, đi về hướng ngược lại.
Chap 4: Sự thật phơi bày phần 2.
Chiếc xe chạy băng trên một đoạn đường dài. Đông Nhi cô cũng bắt đầu nhận ra chiếc xeđang hướng đến khu nhà chỉ dành cho ''đại gia''. Chiếc xe dừng hẳn, cô như bị choáng ngợp trước khung cảnh trước mắt.
Tọa lạc ở một vị trí cực đẹp vàyên tĩnh, nằm kế bên con sôngthơ mộng, căn biệt thự màu trắng nổi bật hẳn so với những căn hộ khác nhờ kiến trúc xa hoa, độc đáo nhưng không kém phần tinh tế. Bên ngoài ngôi biệt thự được trangtrí bởi khá nhiều cây xanh và đặc biệt là cánh cửa sắt chạm khắc cầu kỳ có gắn thiết bị tự động rất hiện đại.
Tuy nhiên, điều làm căn biệt thự trở nên đắt giá không phảinằm ở những thứ bên ngoài. Cánh cổng sắt có vẻ nặng nề từ từ mở ra, thứ đập vào mắt Đông Nhi là một màu xanh củacỏ cây. Mới nhìn thôi đã thấy mát mắt rồi. Nội thất trong cănnhà được thiết kế theo phong cách Châu Âu rất quý phái. Rất nhiều các đồ nội thất có hình dáng lạ và được phủ một lớp màu vàng bên ngoài tạo nên vẻ xa hoa, lộng lẫy. Ngôi nhà tinh tế đến từng chi tiết, ngay cả cầu thang cũng trở thành một tác phẩm nghệ thuậtmà ai thấy cũng phải khen ngợi.
Bước vào sảnh chính của căn biệt thự, Đông Nhi đã thấy Đằng lão gia đang ngồi ở phòng khách, thông thả uống từng ngụm nước trà. Phòng khách trong nhà có không gian vừa lịch lãm, vừa kiêu sa,"ngợp mắt". Bộ ghế salon cũng cầu kì không kém căn biệt thự. Quả thật chủ nhân cănnhà này có con mắt thẩm mỹ rất tốt, kết hợp trang trí tạo cho người ta cảm giác dễ chịu.
- Nào, ngồi xuống đây! - Đằng lão gia cất tiếng khi thấy Đông Nhi. Ông đặt tách trà xuống bàn, bắt chéo chân rồi ngả người ra chiếc ghế salon mềm mại. Dường như ông đang chọn lọc những từ ngữ thích hợp để nói vào lúc này. - ... Trước khi hai đứa tổ chức đám cưới, ta muốn cho con biết một chuyện! Con... phải thật bình tĩnh!
- Thưa ba, ba cứ nói! - Đông Nhi cố gắng nhẹ giọng không để cho người nghe nhận thấy rằng giọng cô đang run. Cô cảm thấy bất an. Có chuyện gìkhủng khiếp lắm hay sao mà Đằng lão gia lại bảo cô phải bình tĩnh.
- Tốt lắm con gái!... Thật ra, Minh Vũ chính là... thiếu gia của tập đoàn Mafia P&R...
- Gì... gì cơ ạ!! - Đông Nhi nhỏm người dậy. Cô mong rằng mình đang nghe nhầm hoặc Đằng lão gia đang nói nhầm, hoặc cũng có thể là mộttrò đùa, là một cuộc thử thách để thử lòng cô. Hay... cô đang nằm mơ một cơn ác mộng... Nhưng là gì cũng được, miễn đây không phải là sự thật. Không phải chứ...?? Hôm này ngày gì thế này...??
- Là sự thật! - Đằng lão gia nhấn mạnh ba chữ để khẳng định lại lần nữa. Dường như ông biết chắc rằng, Đông Nhi đang cố gắng lảng tránh sự thật -... Ta biết con là đứa con gái thông minh, xinh đẹp. Ta mong rằng, con có thể làm gì đó để có thể giúp đỡ cho Minh Vũ!
Đông Nhi cuối gằm mặt để tránh những giọt nước mắt đang rơi xuống không ngừng,ướt cả chiếc quần jean trên đùi cô. Hai cánh tay chống lênđệm ghế để cố gắng vững vàng hơn. Không... không thể nào...!! Rồi cuộc sống của cô sẽ ra sao đây!!! Đông Nhi đã xem nhiều phim ảnh về Mafia, nhưng cô không ngờ, người bị vướng vào cái thế giới ngầm vô cùng phức tạp này lại chínhlà cô.
Giờ thì cô đã hiểu, hôm đầu tiên gặp Minh Vũ, anh đã rút trong túi ra một khẩu súng và giải thoát cho cô khỏi tên đàn ông bẩn thỉu đó. Và cô cũng hiểu luôn, tại sao những tên to con bặm trợn hay đi theo sau Minh Vũ kia luôn mang những bộ vest đen từ đầu đến chân cùng chiếc kính cũng đen nốt,gương mặt thì lạnh toát không có bất cứ xúc cảm nào.
Những thắc mắc trong cô đã được giải bày, nhưng sao cô lại không cảm thấy bất cứ sự thoải mái nào. Cô chỉ thấy, Đằng lão gia đang đè nặng lên vai cô một trọng trách hết sức nặng nề. Giúp đỡ Minh Vũtrong cái thế giới Mafia - cái thế giới không có bất cứ ai ngu ngốc lại đi tự nguyện dấnthân vào để rồi mang họa...
- Giúp đỡ... hay lại là gánh nặng cho anh ấy?? - Đông Nhi ngẩng mặt, đôi mắt to tròncòn vương chút nước mắt cương quyết nhìn trực diện vào Đằng lão gia chờ đợi sự trả lời. Câu hỏi hết sức dễ dàng, nhưng có mấy ai trả lời được? Một con nhỏ chân yếu tay mềm làm nữ công gia chánh còn chưa xong, huống chi đến việc giúp đỡ ai đó trong thế giới ngầm.
- Ta tin con! - Đằng lão gia có hơi chưng hửng trước ánh nhìn của Đông Nhi, nhưng rất nhanh sau đó, ông cất tiếng trả lời. Câu trả lời không vào đúng trọng tâm câu hỏi của Đông Nhi, nhưng khiến cho người nghe bàng hoàng, và đểcố gắng hơn. - Ta về đây, đâysẽ là nhà của các con sau khi hai đứa cưới nhau!
- Hàn Đông Nhi!
Thanh âm trầm, lạnh, quen thuộc trong tâm trí Đông Nhi vang lên gọi đúng tên cô. Đông Nhi và Đằng lão gia đều quay đầu lại nhìn về hướng có phát ra tiếng nói. Dáng người cao cao hơi gầy, ngạo mạn, bất cần. Đó là những gì cô và Đằng lão gia nhìn thấy. Cái dáng từ từ bước đến gần và.... đôi mắt màu hổ phách!!
- Minh... Minh Vũ... - Đông Nhi đứng bật dậy rồi thốt lên khi nhìn thấy Minh Vũ. Cô thật mừng vì có anh ở đây, cô sợ sẽ không còn gắng gượng để chống chọi với cú sốc này được nữa. Nước mắt vẫn rơi lãchã, có khi còn nhiều hơn khi nãy.
Bất giác, cô nhanh chân chạy đến bên Minh Vũ rồi ôm chầmlấy anh. Minh Vũ hơn ngạc nhiên nhưng cũng cuối người, vòng cánh tay rắn chắc ôm lấy Đông Nhi vào lòng. Đôi mắt màu hổ phách ánh lên ánh nhìn ghê sợ, trừng trừng nhìn về phía Đằng lão gia khi nghethấy tiếng khóc nức nở từ Đông Nhi đang rúc trong ngực anh. Minh Vũ biết, Đông Nhi đã phải kiềm nén nước mắtvào trong. Nhưng khi nhìn thấy anh, lòng cô lại vỡ òa ra. ''Tức nước thì vỡ bờ mà!''.
- Đông Nhi... sẽ không cần phải giúp đỡ tôi gì cả! Ông hiểu rồi chứ! - Minh Vũ rít lên nhấn mạnh từng chữ với cái thanh âm của quỷ sắp sửa len lỏi ra từ trong anh. Minh Vũ không cho phép bất cứ ai làm tổn thương đến Đông Nhi, kể cả người đó có là người đã sinh ra anh trong cõi đời này đi chăng nữa. - Giờ thì mời ông về cho!
- Sao cũng được... Nhưng ta chắc chắn, con bé sẽ giúp được rất nhiều cho con! - Đằng lão gia mỉm cười, mặc kệcho Minh Vũ đang nhìn ông như muốn cấu xé ông ra từng mảnh. Nhún vai không có gì, Đằng lão gia từ từ đứng dậy, bước ra khỏi bộ bàn ghế salon,tiến đến gần chỗ Minh Vũ đang đứng. Ông đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài màu hạt dẻ củaĐông Nhi trước khi bước ra khỏi cửa, cười cười - Mạnh mẽ,lên con gái!
Chờ cho Đằng lão gia đi khuất hẳn. Đông Nhi mới từ từ rời khỏi vòng tay của Minh Vũ.Cô ngượng ngùng chẳng hiểu mình đang làm gì, chẳng hiểu sao lúc ấy cô lại chạy đến ôm anh. Chẳng lẽ.... Đông Nhi cô yêu Minh Vũ rồi sao...??? Minh Vũ vẫn còn ôm ngang eo cô, đôi mắt màu hổ phách nhìn cô chằm chằm vẻ khó hiểu, anh cũng thắc mắc tại sao Đông Nhi lại ôm anh lúc ấy. Cảm thấy mát mát ở phần áo chỗ ngực, anh cuối xuống nhìn thì mới tá hỏa ra:
- Này... tại em đấy, sao lại khóctrên áo anh chứ??!!!
- Anh keo kiệt vừa thôi!!! Chỉ là cái áo thôi mà!!! Có cần phảiquát mắng tôi như thế không???
- Đền đi!!
- Gì cơ??? Chúng ta sắp là vợ chồng đấy ông xã ạ!!!
Xem ra, Đông Nhi vẫn còn nhớ đúng vai trò của mình: Vợ của một thủ lĩnh cầm đầu tổ chức Mafia ở thế giới ngầm. Minh Vũ bật cười thành tiếng, nụ cười hiếm hoi chưa từng thấy mà chỉ khi ở bên cạnh Đông Nhi, nó mới xuất hiện. Mấy cô giúp việc nhà thay phiên nhau bụm miệng cười trước sự trẻ con của cả hai, bà vú già gật gù nhìn Đông Nhi. Tự hỏi, cô gái ấy là ai mà có thể khiến cho Minh Vũ cười sảng khoái đến như thế. Đến cả bà đã làm việc ở đây đã lâu,nhưng chưa bao giờ bà thấy Minh Vũ cười, dù chỉ là một cáinhếch môi. Trong phút chốc, Minh Vũ cuối người, đặt môi mình lên đôi môi màu cánh hoađào của Đông Nhi trong chớp nhoáng.
- Em ngoan lắm! Đền xong rồi đấy, anh đưa em về nào!!!
Chap 5:
Hàn gia nổi tiếng là một dòngdõi quý tộc thuộc hàng bậc nhất trong giới thượng lưu về tiền bạc, địa vị. Vì vậy nên, concháu họ khi vừa mới sinh ra đãnắm trong tay một khối tài sảnto sụ, địa vị thì cao chót vót trên tận mây xanh trời cao. Không phải ai muốn với tới là với tới được.
Nói đến Hàn lão gia, người ta chỉ có thể nói gỏn gọn trong năm từ: Nhân tài và danh giá
Hàn lão gia đã giữ vững tiêu chí chậm mà chắc. 20 năm trước, ông đầu tư thành lập Công ty Đông Nam Á (IPP). Hiện tại ông là cổ đông lớn nhất và là chủ tịch của tập đoàn IPP. Hàn lão gia đã đưa IPP đi lên bẳng những dự án đầu tư lên đến con số hàng trăm triệu USD. Khi quyết định đầu tư vào vào một dự ánnào, ông phải nắm chắc đó là lĩnh vực tiên phong và có lợi thế cạnh tranh với các nước khác.
''Phải đi trước và đi đường dàichứ không đi theo phong trào''.Hàn lão gia chọn đầu tư vào hàng không, du lịch, thương mại và không đầu tư ''bừa bãi'',đặc biệt là không lấn sang bấtđộng sản hay chứng khoáng.
Nói đến Hàn gia, người ta lại nhắc đến các cô con gái mỗi người một vẻ, một tính cách vàtài sắc vẹn toàn của họ. Vì xác định rõ hướng đi của IPP sẽ trở thành tập đoàn đa quốc gia nên Hàn lão gia đã có kế hoạch đào tạo những người trong gia đình để nắm các vị thế chủ chốt trong tập đoàn, trong đó không thể thiếu con gái ông. Hẳn người ta sẽ thắc mắc, tại sao đó không phải là một cậu công tử. Tất nhiên, vì Hàn lão gia không có con trai để nối dõi.
Hàn Đông Nghi - Tri thức trẻ, giàu có và xinh xắn.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Đông Nghi tiếp tục qua Mỹ học lên cao học ngành Quản trị kinh doanh. Cô đã theo Hànlão gia đi khắp các châu lục đểcùng ông kí kết các dự án mà ông đầu tư. Khi ấy, Hàn ĐôngNghi chỉ mới 13 tuổi. Cô trở nên lanh lợi, khôn ngoan hơn trong các cuộc giao tiếp, trao đổi. Cô đã có 2 năm ''thử lửa'' tại Công ty DFS thuộc tập đoàn IPP, chuyên về các sản phẩm xa xỉ. Hàn lão gia đã tin tưởng giao phó cho cô con gáicả quản lý và điều hành hoạt động của nhiều công ty thành viên trong số 18 thành viên trực thuộc IPP.
Song song với việc đó, Hàn Đông Nghi còn có một thú vui là dùng tình cảm của người khác làm trò tiêu khiển cho mình. Cô biết nhà mình giàu bao nhiêu, sắc đẹp mình đến đâu và bọn đàn ông trên đời này đang thèm muốn cô như thế nào. Đông Nghi cũng dùng nhan sắc của mình để trừng phạt những thằng đàn ông đểu cán. Không cần dùngđến vũ lực cũng khiến người ta chết dần chết mòn.
Hàn Đông Nhi - Cô con gái útcủa Hàn lão gia - Xinh đẹp, quyền lực và tài năng.
Hiện cô còn đang theo học cấp 3, thường xuyên xếp hạngnhất nhì trong các cuộc thi Anh Văn, Toán,... ở trường. Tuychưa nắm trong tay ''tất sắt tất vàng'' nào. Nhưng trong tương tai, người ta dự đoán chắc chắn cô sẽ được thừa hưởng nhiều thương hiệu thời trang đắt tiền như: Christian Dior, Channel, Zara, Lancome, Nike....
Những thương hiệu nổi tiếng ởcác nước khác luôn tìm đến Đông Nhi, mong cô làm đại diện cho sản phẩm của họ. Hayđến những trang báo tuổi teen cũng luôn săn đón cô. Nhưng thứ họ nhận được, chỉ lànhững cái lắc đầu quyết liệt. Tuy nhiên, tên tuổi của cô vẫnnổi như cồn nhờ nụ cười tỏa nắng không ai có thể sánh bằng. Đầu tiên phạm vi chỉ là trong trường, sau đó lan rộng ra phường, quận, và rồi... cả thành phố đều biết đến tên côvới cái mác ''Hotgirl''.
Các làng sóng tình trường luôn luôn vì cô mà bùng nổ và có thể áp đảo cả... giáo viên. Được xem là tiên thế giai nhânvẹn toàn cả về tài sắc. Gương mặt sắc sảo, vẻ đẹp cuốn hút và body hết sức chuẩn là những gì người ta thường nói về Đông Nhi. Nếu như vẻ đẹp của cô chị cả Đông Nghi khiến người ta như bị mê mệt, chết trong mê muội. Thì với Đông Nhi, nhan sắc của cô vẫn khiến mọi người còn sống nhăn răng nhưng đến mức phải ganh tị, ghen ghét với cô. Và nếu, Đông Nghi là môt ''loài sinh vật gây bệnh'', thì Đông Nhi cô lại là một ''liềuthuốc kháng sinh hoàn toàn miễn dịch''.
......
- Nè! Sao lại bắt tôi làm một mình hả?? - Đông Nhi cộc cằnlên tiếng. Cô cắm cuối ghi tên vào mấy cái thiệp hồng đúng chất là màu hồng ở phòng khách. Chưa cưới mà đã bị Minh Vũ hành hạ rồi, cưới về chắc phải dâng cơm lên tới tậnhọng chồng thì may ra mới chịu ăn!!!. Trong khi đó Minh Vũ ung dung nằm dài trên chiếc ghế salon dài, lật lật xemmấy cuốn báo. Mấy hôm nay, Đông Nhi đã chính thức dọn sang ở chung với Minh Vũ.
- Em đi mà làm một mình. Anh không rảnh!
Đông Nhi sôi máu, cô như muốn tức điên lên. Không rảnh mà nằm đấy đọc báo, đã thế còn gác chân lên đùi cô. Đã mấy lần Đông Nhi hất ra, thế mà anh vẫn gác lên lại như vị trí cũ. Chẳng biết cô là osin hay là vợ nữa...!! Bất chợt tên cận vệ quen thuộc luôn đi theo sát Minh Vũ từ ngoài chạy vào hối hả, hắn định nói gì đó với Minh Vũ nhưng chợt nhận ra sự có mặt của Đông Nhi thì trở nên e dè nhìn cô:
- Thiếu phu nhân....
Lúc này Minh Vũ mới ngồi bật dậy, bước đến gần tên cận vệ ấy rồi ghé tai vào nghe. ĐôngNhi thầm cảm ơn tên cận vệ ấy vì biết chọn thời cơ, đến thật đúng lúc. Giờ đây cô cảm thấy thật thoải mái nơi hai cánh đùi, không còn phải chịu một khối lượng trên chân cô nữa. Minh Vũ nghe tin xong bước lại gần ghế sofa, với tay lấy cái áo vest đen, tiện thể hôn lên môi vợ mình một cái thật nhẹ để... lấy hên.
- Giờ anh có việc, chắc là về muộn lắm! Đừng chờ anh nhé!
Đông Nhi không còn giãy nãyhay tức giận trước nụ hôn của Minh Vũ nữa. Nhìn theo bóng dáng Minh Vũ bước ra rồi khuất dần. Mặt Đông Nhi chợt đượm buồn, tất nhiên là cô biết anh đang đi đâu và sẽ làmgì. Cái công việc của một Mafia đâu có để cho Minh Vũ - chồng cô - được nghỉ ngơi giây phút nào. Dù có là đang dùng cơm đi chăng nữa cũng phải bỏ bữa để mà đi tiêu diệt những tên làm ngáng bước chân tập đoàn của Đằng lão gia.
....
- Thiếu phu nhân!
Đông Nhi ngồi bần thần ở chiếc ghế sofa trong khách. Cô cũng quên mất rằng bây giờ trời đã tối. Minh Vũ vẫn chưa thấy về. Cho đến khi bà vú già lên tiếng gọi, cô mới giật mình như người trên trời mới rơi xuống.
- Cô... thấy nhớ Minh Vũ khi cậu ấy không có ở đây à? - Bà vú già cất giọng khàn đặc,cái thanh âm dường như đã hoạt động hết công suất hỏi cô.
- Không, con không có!! Con chỉ... - Đông Nhi tròn mắt, xua xua tay phản bác. Nhưng càng về sau, âm thanh của câu nói giảm dần. Dường như bà vú nói trúng tim đen cô mất rồi. Cô cảm thấy thật khó chịu khi Minh Vũ không có ở đây.
- Vậy là ta nói đúng rồi... - Bàvú cũng ngồi xuống bên cạnh Đông Nhi, đưa bàn tay khô rápvuốt nhẹ mái tóc màu hạt dẻ của cô, đôi mắt đã hằn nhiều vết chân chim nơi khóe mắt nhìn Đông Nhi, mỉm cười - .... Minh Vũ từng nói với ta, nó màyêu ai rồi thì sẽ yêu suốt đời. Ta nghĩ... nó cũng yêu con nhiều lắm!
- Không... không có đâu vú. Con lên phòng đây! - Nói rồi Đông Nhi rời khỏi ghế. Nhanh chóng bước đôi chân nặng nề lên phòng. Không để cho vú nói thêm câu nào nữa.
Phải, làm sao mà có chuyện đóđược. Đông Nhi biết giới hạn của mình nằm ở đâu. Cô và Minh Vũ chỉ là vợ - chồng trên mặt hình thức. Còn sự thật,cô và Minh Vũ cũng chỉ tới ranh giới bạn bè là cùng. Biết đến bao giờ cô mới được thứ mà mình mong muốn thật sự. Ngay cả đến chuyện hôn nhân- chuyện quan trọng cả một đời người - cũng phải do người khác định đoạt cho cô. Tại sao số phận cứ trêu ngươi cô mãi như vậy...??
.....
- Đông Nhi đâu?? - Minh Vũ từ khoản sân rộng bước vào nhà. Khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Cất giọng lạnh băng hỏi đám người giúp việc nhà. Anh chẳng an tâm chút nào khi để Đông Nhi ở nhà một mình. Mặcdù có bảo vệ nghiêm ngặc, nhưng anh vẫn muốn chính tay anh sẽ che chở cho Đông Nhi vẫn tốt hơn. Nhưng tất nhiên, công việc của anh không cho phép Đông Nhi suốt ngày kè kè bên anh, như thế chẳng khác nào đẩy cô ấyvào chỗ chết. Anh hứa, rồi mộtngày nào đó, anh sẽ khiến Đông Nhi yêu anh thật sự.
- Thiếu phu nhân lên phòng rồi ạ! Chắc đã ngủ rồi!
Minh Vũ vứt cái áo vest cho côgiúp việc. Nhanh chóng chạy lên các bậc cầu thang dài ngoằng. Anh muốn nhìn thấy cô ngay tức khắc. Khẽ khàng đẩy cánh cửa gỗ để không phát ra bất cứ tiếng động nào.Trước mắt anh hiện ra là Đông Nhi đang nằm ngủ say trên giường. Tiến đến gần côhơn, Minh Vũ chạm nhẹ vào gòmá cô. Cảm thấy ngón tay ướt ướt. Đông Nhi... cô ấy khóc sao? Ai làm cho cô ấy khóc thế này? Anh nhất định sẽ không tha thứ cho những ai làm cô ấy rơi nước mắt.
Chap 6: Ngày trọng đại hay ngày... xui xẻo?
Ngày mà vô vàn người chờ đợi, mong mỏi đến hao mòn thể chất. 2 tuần trôi qua nhanhchóng như thoi đưa. Nhưng đối với một số người, họ chẳng mong muốn cái lễ cưới này diễn ra một chút nào. Điển hình là các ''vệ tinh'' của Đông Nhi lẫn Minh Vũ. Tất nhiên họ chẳng sung sướng gìkhi người trong mộng của họ đã là gái có chồng hoặc trai đã có vợ. Thể nào họ cũng sẽ khóc lóc vật vã và.... nhanh chóng tìm đối tượng mới. Nhưng điều khiến cho Minh vũcảm thấy lo lắng, đó là đám cưới diễn ra công khai. Liệu những tên đầu gấu căm ghét anh có tìm đến đây?
Đôi bàn tay vẫn đang thắt chiếc cà vạt. Vẻ mặt vẫn không có bất kì xúc cảm nào nhưng vẫn điển trai và có sứchút. Nhưng có mấy ai biết được rằng. Trong lòng Minh Vũ đang vô cùng bất an.
Đông Nhi ngắm mình lại lần nữa trong chiếc gương to trong phòng thay đồ. Mọi ngày cô đã rất đẹp rồi, nhưnghôm nay cô còn đẹp gấp trăm lần trong chiếc váy cưới màu trắng tinh khiết. Chiếc váy này, là chính Minh Vũ chọn cho cô.
Chiếc váy cưới có dáng cổ điển, mang phong cách Art Nouveau. Chiếc váy được làm bằng chất liệu satin trắng, kiểudáng hết sức đơn giản với tay áo dài và phần đuôi áo tinh tế. Ôm sát vùng eo của Đông Nhivà có ''cơ hội'' khoe đường cong cơ thể, tay áo dài đính ren, hơi trễ phần vai hình chữ V để lộ hai gò xương trên chiếc cổ trắng muốt. Phần lưng được cách điệu để lộ cả tấm lưng nhỏ.
- Em gái của tôi xinh đẹp thật!
Đông Nhi nhìn lên tấm gương phản chiếu hình ảnh của chị gái cô đang đứng tựa vai vào cửa, khoác tay trước ngực nhìncô, nụ cười ngự trị trên đôi môi xinh xắn. Cô có hơi ngạc nhiên. Lần đầu tiên chị gái khen cô, cô vui chứ. Chỉ có điều Đông Nhi không biết đó là khen thật từ đáy lòng hay đang chế nhạo cô.
- Rồi chị cũng sẽ được như em thôi!
- Chị cũng hi vọng như thế! - Đông Nghi rời khỏi cánh cửa, bước đến gần cô em gái xinh xắn đang ngồi đó. Với tay lấytấm voan đầu cài lên búi tóc của Đông Nhi, sau khi xác địnhnó đã chắc chắn trên đầu và không bị rơi, cô đặt tay lên vaiĐông Nhi, mỉm cười nhìn hình ảnh em gái trong tấm gương lớn - Hạnh phúc nhé, em gái!
Nói xong Đông Nghi bước ra khỏi phòng, để lại cho Đông Nhi một dấu chấm hỏi to đùng.Có thể Đông Nghi thấy vui, khi vài phút nữa thôi, cô em gáiĐông Nhi sẽ không còn là vật tai gai mắt của cô nữa. Không phải suốt ngày luôn chạm mặt nhau để rồi gây gổ với nhau.
- Đi thôi con gái! - Không biết Hàn lão gia đến khi nào, nhưng ông lên tiếng gọi Đông Nhi. Nheo nheo đôi mắt nhìn cô con gái bé bỏng sắp đilấy chồng, mắt ông bỗng ươn ướt nhưng vẫn nở nụ cười - Đến giờ rồi!
Đông Nhi đứng dậy, nhìn lại nhìn trong gương lần nữa để chắc chắn rằng không có bất cứ sai sót nào có thể xảy ra. Lúc nãy cô vẫn bình thường, nhưng bây giờ, khi biết lúc quan trọng nhất đời cô đã đến, cô trở nên hồi hộp. Hít một hơi thật sâu để lấy lại bìnhtĩnh, Đông Nhi khoác tay Hàn lão gia để bước ra ngoài.
Tiệc cưới được bày đãi ngoài trời. Thay vì cha sứ sẽ giảng trong nhà thờ, nhưng ở đây, giữa không gian thoáng đãng này cùng mấy bụi hoa màu trắng được kết thành vòm và được treo ở một vài chỗ khác. Hai gia đình đã đồng ý mời cha sứ đến đây để giảng. Vì là ngoài trời nên không khí mát mẻ, thoải mái hơn nhiều.
Đông Nhi bấu chặt lấy cánh tay Hàn lão gia trước khi bướcra trước hàng trăm con mắt đổ dồn về cô. Cô như sắp bị nghẹt thở tới nơi, lại liên tục hítthở sâu. Hàn lão gia nhận thấy sự hồi hộp từ con gái. Đến ông cũng không tin được rằng, cô con gái bé nhỏ suốt ngày chỉ biết luẩn quẩn bên cạnh ông bây giờ đã sắp sửa theo chồng. Hàn lão gia mỉm cười trấn an Đông Nhi cũng như tự trấn an chính mình. Ông vỗ nhẹ vào bàn tay Đông Nhi đang khoác tay mình:
- Cười lên đi, nó sẽ giúp con thoải mái và xinh đẹp hơn nhiều!
- Ba đừng để con ngã nhé! - Đông Nhi cũng mỉm cười lại với Hàn lão gia. Nhưng đó không phải là nụ cười tỏa nắngthường ngày, đó chỉ là một nụ cười gượng gạo nhằm che đậythứ cảm xúc đang hỗn loạn bên trong cô.
- Tất nhiên rồi, con gái! Ta sẽkhông để con phải ngã đâu!
Hàn lão gia cất bước, Đông Nhi cũng bước theo. Hai bên khách mời ngồi đông kín, để lại ở giữa một lối đi trải đầy những cánh hoa màu trắng, y hệt màu chiếc váy mà cô đangmặc trên mình. Phía trước, gầntrên chiếc bục thềm kia, người mà cô sẽ lấy làm chồng và giao cả tấm thân này - Minh Vũ - đang đứng khoác tay ra phía sau trong bộ vest đen lịchlãm. Mái tóc đen bay lòa xòa trong gió. Xung quanh Đông Nhi giờ đây có hàng trăm con mắt đang nhìn cô, cùng nhữnglời khen xuýt xoa trước vẻ đẹpcủa ngọc nữ.
Đôi mắt màu hổ phách hướng ánh nhìn về phía Đông Nhi khinhận ra cô đang từ từ tiến về phía anh. Vợ anh... đẹp thật!! Khoảng cách của cả hai đang dần được rút ngắn bởi bước chân của Đông Nhi. Vậy liệu, tình cảm của hai sẽ được rút ngắn như thế này không? Minh Vũ mỉm cười nhìn cô vợ ngốc nghếch đang rặng cười. Nhẹ lắm nhưng khi Đông Nhi bắt gặp nụ cười ấy, cô cảm thấy an tâm và bớt hồi hộp đi một chút.
Cuối cùng thì cô cũng đến bên anh...
Hàn lão gia gỡ tay Đông Nhi ra khỏi tay mình nhưng sau đólại nắm chặt lấy. Đôi mắt dần nhòe đi khi nhìn cô con gái lộng lẫy trong chiếc váy cướimàu trắng tinh khôi. Ông cuối người, đặt một nụ hôn lên gò má đang ửng hồng của Đông Nhi, sau đó đặt bàn tay cô lên tay Minh Vũ. Kể từ bây giờ, Hàn lão gia đã chính thức giaocon gái cho nhà chồng. Ông đưa mắt nhìn Đông Nhi lần nữa rồi rời về chỗ ngồi của mình.
Minh Vũ đón lấy tay Đông Nhi, từ từ kéo cô lên đứng trênbậc thềm. Mặc dù cô đã mang giày cao gót, nhưng vẫn còn thấp hơn anh. Đông Nhi ngướcmặt nhìn Minh Vũ cũng là lúc bắt gặp ánh mắt màu hổ phách đang dịu dàng nhìn cô, nhưng vẫn còn phảng phất một chút lạnh của một loài hổ báo.
...
...
...
''Đoàng!!''
Sau cái âm thanh vang trời đó, tất cả khách mời đều trở nên hỗn loạn. Không ai ngu ngốc tới nỗi không biết thứ âm thanh khủng khiếp đó là gì. Phải, là súng!
Minh Vũ kéo Đông Nhi về phíamình rồi ôm chặt lấy. Anh biếtchắc, thể nào thằng căm thù anh nhất cũng tìm đến đây gây rối. Mặc dù Minh Vũ đã có cho bảo vệ canh gác, nhưngít lắm. Khách mời hoảng loạn lo kiếm đường chạy thoát. Chỉ còn lại một số người thân thiết. Điển hình là Hàn lão gia đang lo sốt vó lên. Ngày gì đây? Sao lại có tiếng súng trong đám cưới của con gái ông? Đông Nhi khiếp sợ đến mức run lên, ôm chặt lấy Minh Vũ.
- Khốn khiếp!!! Biến hết cho tao, không có đám cưới đám ciếc gì hết!!!
Tiếng nói khàn đến dễ sợ, làmcho người ta khiếp lên rồi nổi cả da gà da vịt. Sau nó là liên tiếp những phát súng được hắn chĩa lên trời.
- Minh Vũ! Mày hay lắm, tao sẽ cho mày xuống chầu trời cùng với vợ mày!! - Thằng côn đồ ấy từ từ tiến về phía Minh Vũ đang đứng, nòi súng vẫn đang hướng về anh. MinhVũ bắt gặp ánh mắt thằng ấy đang nhìn Đông Nhi chằm chằm thì nhanh chóng kéo cô ra phía sau lưng mình. Bờ vai cùng tấm lưng rộng của Minh Vũ che gần hết thân hình bé nhỏ của Đông Nhi - ... Vợ mày...đẹp lắm! Tao sẽ cho mày chết trước, từ từ đưa vợ mày theo sau nhé!!
- Mẹ kiếp!! Tao không cho phép mày đụng đến đồ của tao!! - Minh Vũ nhướn mày, đôi đồng tử có màu của một loài hổ báo hung dữ ánh lên ánh nhìn rợn gáy, anh rít lên với thanh âm không thể nào lẩn đi đâu được - thanh âm của quỷ. Minh Vũ bây giờ chẳng khác gì một con quỷ thật sự. Anh... không còn là anhnữa.
- Dù sao thì mày cũng thua. Vìtrong tay mày có gì?? Chỉ là một con vợ vô dụng!! - Tên côn đồ ấy lên tiếng với cái giọng khàn đặc rồi cười một tràn khả ố chế nhạo Đông Nhi.
.... Vô... vô dụng sao???
- Thiếu gia!!! - Tên cận vệ củaMinh Vũ cất tiếng gọi. Sau tiếng gọi ấy, anh ném cho Minh Vũ một khẩu súng lục.
"Đoằng!!"
Máu...
.... máu đỏ chóe túa ra từ ngực trái. Chảy dài xuống...
Hắn khụy xuống, một tay ôm ngực. Không quên ném cho Minh Vũ một ánh nhìn oán hậntrước khi hắn ngã bịch xuống lối đi đầy cánh hoa trắng. Máu chảy tràn lan ra, khiến cảmột vùng đỏ hoe.
Đông Nhi cô đã chịu quá nhiềucú sốc. Nay cô chứng kiến mộtloạt sự việc hãi hùng trong ngày trọng đại của đời cô. Lần đầu tiên cô thấy Minh Vũ cầm súng bắn người khác và cô thấy máu. Cô hiểu, công việc cầm đầu một tổ chức Mafia là phải như thế. Mạnh thắng, yếu thua. Đó là quy luậtkhông thể chối bỏ trong cái thế giới ngầm này. Nhưng cô vẫn không sao chịu nổi. ĐôngNhi cố gắng bám níu vào lưng áo của Minh Vũ nhưng cô đã kiệt sức. Cô... hết sức chịu đựng rồi!!
Đông Nhi ngất đi. Minh Vũ đãnhanh tay đỡ lấy cô trước khi cô ngã xuống đất...
Chap 7:
Sau khi bị ngất. Một chuỗi sự việc sau đó Đông Nhi không còn nhớ nữa. Cô chỉ nhớ mình bị sốt và mê man suốt mấy ngày liền. Đám cưới bị hoãn lại khi mà cha sứ còn chưa tuyên bố rằng Đông Nhi và Minh Vũ đã chính thức thành vợ chồng. Trong cơn mê sảng,Đông Nhi liên tục gọi tên Minh Vũ và nắm chặt lấy tay anh, khiến anh không thể rời bước đi đâu được. Không chỉ có một mình Đông Nhi, Hàn lão gia cũng lên huyết áp cao phải đưa vào bệnh viện điều trị, sau đó được đưa về nhà dưỡng bệnh.
Cái thời gian đó đối với Minh Vũ là dài đăng đẵng. Đông Nhi thì vẫn còn sốt cao miên man. Anh sốt ruột đưa đôi mắtmàu hổ phách nhìn Đông Nhi. Đâu rồi cái con bé lúc nào cũng cười, lúc nào cũng lăng xăng chạy khắp nơi? Lấy Đông Nhi làm vợ, liệu là đúng hay sai? Minh Vũ thật sự không muốn tâm hồn non nớt của Đông Nhi bị vấy bẩn bởi máu. Anh muốn cô lúc nào cũng nở nụ cười trên môi. Như vậy là quá đủ với anh rồi...
Minh Vũ ngồi trên giường, bêncạnh nơi Đông Nhi đang nằm. Tấm khăn nhỏ được chính Minh Vũ liên tục vắt nước lạnhrồi thường xuyên đắp lên trán Đông Nhi. Cơn sốt có dấu hiệugiảm bớt. Lúc ấy anh mới thở phào nhẹ nhõm. Chợt anh cảm thấy vạt áo mình động đậy, thìra Đông Nhi đang nắm lấy vạtáo anh giật giật. Đôi mắt to tròn nhìn anh, khẽ thì thào với cái cổ họng lâu ngày không hoạt động:
- Minh... Minh Vũ.... đám cưới....
- Đám cưới hủy rồi... Em ngủ thêm đi... - Minh Vũ từ từ gỡ tay Đông Nhi ra khỏi vạt áo mình, rồi nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi ấy. Mỉm cười trấn anvới Đông Nhi, anh biết cảm giác của cô bây giờ. Đời ngườichỉ có một đám cưới, nhất là với con gái nó rất quan trọng, thế mà nó cũng không được trọn vẹn.
- Nhưng em...
- Yên tâm đi, em vẫn là vợ củaanh...
Khẽ cuối người xuống gần Đông Nhi, Minh Vũ đặt một nụhôn thật sâu lên chiếc trán cònhơi nóng của Đông Nhi. Anh cảm thấy hối hận vì đã không bảo vệ được Đông Nhi. Lẽ nào,bảo vệ một người con gái anh yêu khó đến vậy sao? Nhưng, nếu như có ai đó bảo anh từ bỏ Đông Nhi để cô ấy được hạnh phúc, thì quả thật... Minh Vũ anh không làm được. Không phải anh ích kỷ, mà chỉ là, rời xa Đông Nhi, anh sợ mình sẽ không chịu nổi.
- Xin lỗi... vì đã không bảo vệ được em! - Rời đôi môi khỏi chiếc trán âm ấm ấy. Minh Vũ quay mặt bước đi nhanh chóngra khỏi phòng. Để lại cho Đông Nhi một đống thắc mắc và vô số các tư vị khác.
Đưa tay đóng nhẹ cánh cửa gỗ nặng trịch, tay kia của Minh Vũ đồng thời rút chiếc Iphone trong túi quần ra, lướt lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng. Sau đó nhấn phím gọi:
- Tìm thằng cầm đầu ấy cho tôi!
- Anh định làm gì? - Không biết từ bao giờ Đông Nhi đã theo chân Minh Vũ bước ra ngoài. Cô khẽ khàng lên tiếng khiến Minh Vũ giật mình quay đầu lại. Trông cô đã khỏe hơnrất nhiều, gương mặt không còn trắng bệch như mấy ngàytrước nữa mà thay vào đó là một màu trắng hồng không tì vết.
- Không phải việc của em... - Minh Vũ cất điện thoại lại vào trong túi. Đưa tay đẩy cánh cửa phòng, hất mặt về phía nó.Giọng nói lạng vang lên mangtích chất ra lệnh nhiều hơn - ....Mau về phòng đi!
- Làm ơn cho em biết... Em không muốn làm kẻ vô dụng! -Đông Nhi nắm chặt cánh tay rắn chắc của Minh Vũ. Cô cuốigằm mặt nhằm che dấu đi mấygiọt nước mắt đang lăn dài trên má. Đông Nhi không muốn Minh Vũ nhìn thấy cô rơi nước mắt. Trông cô chẳng khác gì một kẻ thảm bại.
... Vô dụng ư?
Đông Nhi... thấm thía lời nói của tên hôm trước sao? Gươngmặt Minh Vũ thoáng có chút có vẻ ngạc nhiên nhưng nhanhsau đó lại trở về ''trạng thái'' lạnh vốn có của mình. Anh có hơi tức giận khi nghe chính Đông Nhi nói ra câu nói ấy. Gìmà vô dụng chứ? Minh Vũ tiếnnhanh đến gần Đông Nhi, lấy hai tay chống vào tường, tạo thành một ''nhà tù'' khép kính nhốt Đông Nhi bên trong.
Mặt áp mặt.
Đông Nhi cảm nhận được hơi thở có mùi bạc hà của Minh Vũcứ từ từ chạm nhè nhẹ vào da mặt cô. Minh Vũ cuối người thấp hơn, anh đưa môi mình chạm nhẹ vành tai Đông Nhi khiến mặt cô đỏ bừng. Thì thào vào tai cô như rót mật nhưng lại khiến người ta rợn cả người với thanh âm trầm đáng sợ ấy. Đông Nhi biết, Minh Vũ đang đe dọa cô:
- Anh cấm em nói như thế mộtlần nữa! Nên nhớ em là vợ anhchứ không phải là kẻ vô dụng, nghe rõ chưa! Bây giờ thì trở về phòng trước khi anh làm điều gì đó với em!! - Vừa nói, Minh Vũ vừa dùng môi mình lả lướt trên vành tai Đông Nhi khiến các sợi lông nhạy cảm như muốn dựng đứng lên. Sau đó anh buông cô ấy ra, cho tay vào túi quần, đôi mắt màu hổ phách kiên quyết nhìn Đông Nhi, chờ đợi cô bước về phòng.
Nhăn mặt khó chịu, Đông Nghi cắn nhẹ đôi môi có màu cánh hoa đào. Tim cô vẫn còn đập thình thịch. Ngọ nguậy mấy ngón tay, bứt rứt không muốn đi. Nhưng sau đó cũng ngậm ngùi ôm cả đống ấm ức trở vềphòng. Cánh cửa gỗ tội nghiệpbị Đông Nhi sử dụng để dằn mặt Minh Vũ, dùng hết sức cònsót lại trong người, cô đóng cánh cửa thật mạnh đến mức người làm dưới nhà phải giật thót người. Còn Minh Vũ chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm trướccô vợ bướng bỉnh này.
Phần 2
.:TRANG CHỦ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
U-ON
XtGem Forum catalog