wap doc truyen teen


Click like để ủng hộ wap nhé <('-')>

Nước Mắt Của Nắng - Nụ Cười Của Mưa 

Cát Thảo 

Nguồn: viettruyen

Post By : Trái tim băng

Link: http://yeutruyen.mobi


CHAP 1 

Những tia nắng len yếu ớt qua tấm rèm rọi vào mắt khiến tôi thức giấc. Do dự vài giây, tôi kéo tấm rèm. Ánh nắng không còn khẽ khàng nhưng cũng chẳng gay gắt, nắng vẫn mang một màu tươi mới. Dụi đôi mắt sưng húp vì khóc cả đêm, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra, tuyết đã rơi. Con đường phía dưới lấm tấm tuyết, trên nóc những chiếc ô tô phủ đầy tuyết trắng. Hôm qua, cái xơ xác của lá khô khiến đất trời ảm đạm, hôm nay cái tinh khôi của tuyết trắng khiến người ta bàng hoàng. Tuyết rơi đêm, ông trời lén lút đem cho đứa con – mảnh đất nơi này tấm áo khoác khó phai màu, khó hoen ố. “Đông thật sự đã sang”, tay vuốt khung ảnh, tôi thầm thì với anh như vậy. 

Có lẽ, anh chưa bao giờ biết sự tồn tại của tấm ảnh này, 

**** 

Tôi trở về nhà sau những ngày thi cử căng thẳng. Thú thật, tôi không thích về nhà vì sợ cô đơn, nhất là trong thời tiết lạnh lẽo như thế này, nhưng tôi không thể để người tôi yêu thương nhất cô đơn được. Mẹ tôi lúc nào cũng luôn một mình, khi bà sống, khi bà nuôi tôi và cả khi bà ra đi. Nếu có ai hỏi tôi, thế nào là đau khổ, tôi sẽ nghĩ ngay đến mẹ và nói rằng “Hãy nhìn vào bà ấy!” Một ngày đông rét mướt. Bịt kín từ đầu đến chân, cúi gằm mình tránh rét, tôi bước trên lớp tuyết khá dày. Tuyết lạo xạo dưới chân. Ngoài đường chẳng vì thế mà ít người qua lại, người ta , ai cũng khoác lên mình áo lông vũ, giày đi tuyết, những mũ những khăn. Gương mặt của ai cũng như nhau, đều bị tuyết phủ lên vẻ lạnh lùng buốt giá. Tôi khựng lại bởi dáng người quen thuộc ở phía trước. 

- Em về nhà sao không nói với anh ? - Anh bước đến bên tôi, và hỏi. 

- Em nghĩ là, em không phải nói với anh… - Tôi ấp úng trả lời. 

- Em đừng trốn tránh anh nữa, được không? 

Anh lại cười, nụ cười ấm áp, nụ cười của mưa, tôi ước, thêm một lần mẹ được nhìn thấy nụ cười ấy. Mẹ tôi, người luôn giữ gìn khung ảnh của anh,mẹ nhìn, mẹ vuốt ve, có lúc nước mắt lặng lẽ rơi. Tiếu Vũ, là con của mẹ, là niềm vui và cũng là nước mắt của bà. Cũng có lẽ, bởi anh là Tiếu Vũ nên bà gọi tôi là Lệ Dương. Mẹ tôi là một người phụ nữ đẹp nhưng nghèo khó, mẹ anh là một người đàn bà sang trọng nhưng chẳng thể sinh con. Nhưng bởi ông – bố anh là người đàn ông dịu dàng, nên mẹ đã dành cho ông không chỉ một đứa con mà cả tình cảm sâu kín trong trái tim bà. Họ đưa anh đi khi anh mới ba tháng tuổi, và anh chẳng thể biết sự thật ấy. 

Tôi là một đứa trẻ được mẹ đem về nuôi. Cũng từ lúc ấy, tôi biết gọi tiếng “mẹ”, mẹ được gọi “con”. Hai mẹ con sống trong một căn hộ nhỏ, đồ đạc đơn sơ. Lúc mới về đây, tôi hỏi mẹ : 

- Mẹ ơi ! Cậu bé kia là ai vậy ? 

- Không phải cậu bé đâu con, là anh trai con đấy ? 

- Sao anh không ở đây với mình hả mẹ ? 

- Ừ, anh có một gia đình khác. 

- Con muốn gặp anh quá. 

Mẹ chỉ vuốt tóc tôi mà không nói gì. Lúc ấy, tôi không đủ lớn để hiểu những nhớ nhung mẹ dành cho anh, tôi cứ ngây ngô cứa thêm nỗi đau vào lòng mẹ. Buổi tối trước khi đi ngủ, tay mẹ trôi trên khung hình, miệng mẹ thầm thì điều gì đó. Tôi làm theo mẹ, và thì thầm với anh, đủ để mẹ nghe thấy “Tiếu Vũ à, anh ngủ ngon nhé!” 

Càng lớn, tôi càng bớt ngây ngô. Tôi thấy đôi mắt mẹ sâu trũng như để giấu nước mắt. Tôi biết, mẹ rất vất vả. Mẹ làm việc tại một siêu thị lớn, công việc bận rộn, nhưng đồng lương chỉ đủ để trang trải cuộc sống hàng ngày. Đến một hôm, tôi về nhà thấy cửa không đóng và một đôi giày nam. Trong nhà, mẹ và người đàn ông ngồi giữ khoảng cách, nhưng bàn tay mẹ nằm gọn trong bàn tay người đàn ông ấy. Thấy tôi, họ giật mình buông tay ra. 

- Con về rồi ! 

- Về rồi à con, chào bác đi ! 

- Cháu chào bác ạ. - Tôi vẫn lễ phép chào, dù thấy hơi lạ vì cảnh tượng vừa rồi. 

- Ngoan quá. - Bác hiền từ nhìn tôi, ánh mắt thật ấm áp thân quen.


Tôi ngồi trong nhà, băn khoăn không biết có nên ra ngoài ngồi không vì mẹ và bác đang nói chuyện, nhưng tôi lại tò mò muốn biết người đàn ông kia là ai, sao mẹ và ông ấy lại thân mật đến vậy. Chừng năm mười phút sau, mẹ gọi tôi ra, người đàn ông ấy đã về, tôi mới dám hỏi mẹ. 

- Bác ấy là ai hả mẹ ? 

Mẹ lưỡng lự nhìn tôi hồi lâu. – Mẹ nghĩ là đã đến lúc con đủ lớn để biết mọi chuyện. 

Mẹ ôm lấy tôi, trầm ngâm kể : - Con vẫn hỏi mẹ vì sao Tiếu Vũ không ở cùng chúng ta phải không ? Chuyện xảy ra cách đây cũng gần hai mươi rồi. Cha Tiếu Vũ khi ấy không còn trẻ, dù cố gắng nhưng gia đình ấy vẫn không thể có con. Khi ấy, mẹ Tiếu Vũ gặp mẹ phụ việc ở một hàng ăn, nên ngỏ lời với mẹ. Mẹ cũng không hiểu vì sao bà ấy lại chọn mẹ, bà ấy hứa sẽ cho mẹ một căn hộ nhỏ và tìm một công việc tốt hơn. Ban đầu mẹ không đồng ý, nhưng khi một người phụ nữ chấp nhận để chồng mình có con với người khác, chấp nhận nuôi một đứa trẻ không phải máu mủ của mình đã khiến mẹ đã suy nghĩ rất nhiều. Lúc ấy bà ngoại bệnh, gia đình khó khăn, nên lần thứ hai bà ấy quay lại, mẹ đã đồng ý. Cha của Tiếu Vũ là một người đàn ông tốt, khi mẹ mang bầu, bác ấy không chỉ đến thăm mẹ, mà đến thăm cả bà ngoại. Khi bà ngoại mất, bác ấy cũng động viên mẹ rất nhiều 

- Thế sao bác ấy vẫn mang anh Tiếu Vũ đi mà không để anh ấy ở lại đây với mẹ ? 

- Hôm nay bác ấy đến để báo cho mẹ Tiếu Vũ đã đỗ vào trường X, trường mà Tiếu Vũ thích. 

- Sau này con cũng sẽ thi vào đó. 

- ….. 

- Mà có phải anh ấy là Tiếu Vũ, nên mẹ gọi con là Lệ Dương không ? 

Mẹ chỉ xoa đầu tôi, đôi mắt mẹ cười, nhưng buồn lắm. Khi ấy, tôi chưa thể hiểu hết nỗi đau trong mẹ. Tôi, đơn thuần chỉ tìm thấy sự đồng điệu của hai người phụ nữ, tôi không giận bà ấy – người đã mang Tiếu Vũ đi, vì có lẽ, trong bà cũng ẩn chứa nỗi đau, nỗi đau của một người không có thiên chức làm mẹ, bởi vậy bà phải chăm sóc và yêu thương một đứa trẻ không phải máu mủ ruột thịt. Và có lẽ, bà cũng là người tốt thì mới có thể hành động như vậy, cũng như mẹ nhận tôi về nuôi, nhận một đứa trẻ xa lạ về làm con. 

Tôi chỉ biết đôi mắt mẹ buồn xa xăm, chứ tôi không biết rằng, ở nơi xa xăm ấy là nỗi đau của một người đem con mình cho người khác, không chỉ đau, mà còn xót. Có lẽ, bà luôn day dứt, bà muốn được nghe tiếng gọi “Mẹ” từ Tiếu Vũ, bà thèm cảm giác thức đêm, canh giấc ngủ cho con trai, hay ầu ơ những câu dân ca mộc mạc. Giấc ngủ con thiếu lời ru của mẹ, sự lớn lên của con thiếu bàn tay mẹ chăm sóc. Nhưng, Tiếu Vũ sẽ chẳng bao giờ cảm nhận được điều ấy, bởi với anh, người phụ nữ kia mới là mẹ anh. Với tôi khi ấy, Tiếu Vũ là một người vừa gần gũi, vừa xa vời, vừa hạnh phúc, vừa ẩn chứa những điều đắng cay. Và những điều đắng cay, mà bản thân Tiếu Vũ không hề biết. 

Thời gian mải miết trôi, những cố gắng của tôi cũng được đền đáp. Tôi đỗ vào trường X. Và tôi bắt đầu tìm anh. Tôi lên mạng, tìm trường X và tên anh. Thật lạ, kết quả chỉ có một. Chỉ một cái tên Lý Tiếu Vũ hiện ra, tôi ngỡ ngàng nhìn tấm hình đại diện, đó là một chàng trai với nụ cười rất rực rỡ. Nụ cười của mưa là như vậy sao ? Anh đã khác, đã khác với tấm hình khi bé rất nhiều. Anh không còn là cậu bé tôi vẫn nói chúc ngủ ngon hàng ngày, mà đã ra dáng đàn ông và rất chững chạc. Nhưng có lẽ, vẫn là anh có nụ cười của mưa, mướt một màu mát mẻ, không ưu phiền. Tôi kết bạn với anh, và lặng lẽ theo dõi những dòng trạng thái, những tấm ảnh anh chụp, những MV anh xem, tôi, chỉ đơn giản muốn biết cuộc sống của anh thế nào, có hạnh phúc hay không, thật may mắn là cuộc sống của anh luôn vui vẻ. 

Kì học đầu tiên tôi không đăng kí những môn tự chọn, những ngày cuối tuần tôi về nhà với mẹ. Mỗi ngày của tôi có bạn bè, có học tập nhưng mẹ không phải vậy, tôi không muốn thấy mẹ đơn côi trong căn nhà ấy. Tôi mang về nhà những câu chuyện trường lớp và cả những câu chuyện của anh. Có lẽ không bao giờ tôi quên được hình ảnh của mẹ khi ấy, khi tôi nhắc đến Tiếu Vũ. Chỉ hai từ “Tiếu Vũ” mà khiến đôi mắt mẹ vụn vỡ, những trũng sâu, những trong veo mẹ gìn giữ bấy lâu bỗng trào dâng, òa trên gương mặt khắc khổ của mẹ. Mẹ khóc. Mẹ cười. Nhưng, tuần nào cũng vậy, tôi vẫn về và nhắc đến anh, đôi mắt mẹ vẫn vỡ vụn. Mẹ vẫn khóc. Mẹ vẫn cười. Cũng như tôi biết, mẹ vẫn buồn, nhưng mẹ cũng vui. Tôi vẫn dõi theo anh, ngày ngày, khi mở máy tính, việc đầu tiên tôi làm là vào xem trang cá nhân của anh, việc ấy khiến đám bạn cùng phòng nói tôi thích anh, tôi chỉ cười, đôi khi đâu cần giải thích. Có đôi lần anh cũng vào trang của tôi, có lẽ anh cũng tò mò hoặc thấy khó chịu về việc tôi thường xuyên đến thăm “nhà” anh như vậy. Nhưng rồi mọi chuyện lại lặng trôi. 

Kì học thứ hai, tôi vẫn không đăng kí môn tự chọn. Tôi đến trường nhưng hầu như không ở lại kí túc. Mẹ bị bệnh nằm viện nên mỗi khi không có giờ học tôi lại đến với mẹ. Tôi mơ hồ cảm giác sẽ chẳng còn nhiều thời gian ở bên mẹ. Thời gian qua đi nhanh thật nhanh, nhanh đến mức tôi chẳng kịp nhận ra vẻ héo hắt ở mẹ. Mẹ khéo léo giấu đau thương trong từng nụ cười, và có lẽ, cả một nụ cười lúc mẹ ra đi. Mẹ ra đi vào một ngày nắng hạ hiu hắt, là ngày thi cuối kì, tôi làm bài thi trong tâm trạng gấp gáp, bất an. Đêm trước mẹ bên tôi, dựa gương mặt hốc hác lên bờ vai ướt đẫm, mẹ khóc, mẹ nhớ anh và mẹ nhớ cả cha anh. Tôi chưa từng thấy mẹ yếu đuối đến vậy, tôi lặng im lắng nghe từng hơi thở yếu ớt, từng lời nói chua chát mẹ nói ra.
(bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.mobi BigBang3G.SextGem.Com ,chúc các bạn vui vẻ)
Hôm sau, khi đám bạn vừa nộp bài thi vừa tíu tít nói về dự định du lịch trong kì nghỉ thì tôi vội vàng mở điện thoại. Tin nhắn bác sỹ gửi khiến trái tim tôi vỡ vụn. Chưa khi nào tôi thấy quãng đường từ trường đến bệnh viện lại dài đến vậy, và cũng chưa khi nào, nước mắt của tôi miên man đến thế. 

Mẹ đã ra đi, ra đi khi không kịp nhìn tôi lần cuối, ra đi khi những câu chuyện về anh còn dang dở, ra đi khi những nỗi đau của mẹ còn chất đầy. Họ an ủi tôi rằng khi ra đi mẹ không hề đau đớn, họ nhắn nhủ với tôi rằng mẹ xin lỗi vì không thể ở bên và chăm sóc tôi nhiều hơn, họ an ủi tôi rằng mẹ rất yêu tôi, nếu như tôi yêu mẹ thì phải mạnh mẽ, đừng suy sụp. Họ nói, họ cứ nói, họ vẫn nói. Có lẽ bởi họ không biết, mẹ là người cho tôi cuộc sống, mái nhà và tình yêu thương, nếu không có mẹ, giờ này tôi sẽ là ai, liệu tôi có còn tồn tại trên thế gian này nếu ngày ấy mẹ không đưa tôi đi, nếu mẹ không đưa cho tôi chiếc bánh bao nóng khi tôi đang bới thùng rác để tìm thứ gì đó cho vào bụng. Với tôi, mẹ là tất cả, tôi ở bên mẹ mà chưa thể báo đáp mẹ một ngày, dù tôi có tỏ ra ngoan ngoãn hay giỏi giang, nhưng tôi vẫn chưa từng chăm lo cho mẹ, dù chỉ một ngày. 

- Bác đã thanh toán viện phí, bác cũng sẽ giúp cháu lo liệu tang lễ. Cháu đừng quá buồn phiền, hãy để mẹ cháu nơi suối vàng yên tâm về cháu.– Người phụ nữ ấy nói với tôi như thế, nhưng tôi chẳng thể đáp lời. 


Mẹ đã mãi mãi ra đi, và tôi lại đơn độc trên thế gian này. Mẹ mang đi một trái tim dang dở, một gia đình dở dang, và mang đi cả tôi của ngày có mẹ. Tôi lại là tôi, lại một mình đơn độc trên cõi đời. Trong tháng hè, tôi xin làm thêm tại một tiệm cà phê, vừa để tránh những tháng ngày cô đơn, vừa để kiếm thêm tiền tiêu vặt. Khi ra đi, mẹ để lại cho tôi một khoản tiền, có lẽ vừa đủ để tôi học xong đại học. Cha của Tiếu Vũ nói sẽ giúp tôi chi trả học phí, nhưng tôi không muốn, dù sao tôi cũng đã đến tuổi có thể tự lo cho mình, tôi không còn phải là đứa trẻ năm tuổi cù bất cù bơ khi xưa. 

Tôi trở lại trường sau kì nghỉ hè, mọi thứ dường như đã thay đổi. Bạn bè biết chuyện của gia đình tôi nên cũng động viên an ủi, nhưng không phải vì thế mà tôi có thể an nhiên cười như xưa. Tôi trốn vào góc nhỏ của riêng mình, đi học, làm thêm, dõi theo anh và về thăm mẹ. Mỗi lần đến thăm mẹ, tôi mang theo những câu chuyện về anh, chỉ có điều, đáp lại tôi không còn là nước mắt và nụ cười vụn vỡ của mẹ mà chỉ là gió hiu hiu thổi, cỏ khe khẽ đong đưa. Phải chăng, mẹ đang về lắng nghe và dõi theo anh. 

Một chiều thu nhạt nhòa nắng, tôi nhớ mẹ. Tôi nằm bên Tây hồ nhìn trời xanh. Tôi khóc. Nước mắt không ngừng lăn, vội vã, và tôi cũng không muốn những giọt nước mắt ấy ngừng, tôi cần biết mình còn có những lúc yếu đuối. Tiếng bước chân đang đến gần khiến tôi quay đầu lại nhìn. Đó là anh. Tôi ngồi dậy, nhìn về phía hồ nhưng không vội lau những giọt nước mắt. 

- Bạn cho mình địa chỉ mail được chứ? – Anh chậm rãi hỏi, có chút ngượng ngùng. Tôi gật đầu, anh lúng túng lấy cuốn sổ nhỏ và chiếc bút từ trong ba lô đưa cho tôi. Tôi viết, và cảm giác đôi mắt anh đang soi vào tôi như ánh sáng soi vào bóng tối. Tôi bỏ đi sau khi trả lại bút và sổ cho anh. Anh nói với theo. – Cảm ơn! 

Tối về phòng tôi nhận được mail của anh. Những câu ngắn ngủi xen lẫn những dấu ba chấm, dường như anh rất ngập ngừng khi viết những dòng chữ ấy vậy. “Chào bạn! Mình là Lý Tiếu Vũ, lớp báo năm ba. Hôm nay, mình có… .vô tình .chụp hình bạn….lúc bạn khóc. Tấm hình ấy rất đẹp…nếu có thể, bạn có thể….cho phép mình…dùng tấm hình ấy…đi dự thi được không ? Bạn trả lời mình sớm nhé. Cảm ơn bạn nhiều. 

P/S: Mà địa chỉ này, có phải của… Lưu Lệ Dương, lớp văn năm hai không?”. Tiếu Vũ gửi mail kèm theo những tấm hình của tôi, tôi không nghĩ là khoảnh khắc ấy đã lọt vào ống kính của anh. Những yếu đuối tôi giữ cho riêng mình đã bị anh phát hiện, và anh còn muốn để nhiều người khác cùng xem, điều ấy với tôi là không thể chấp nhận được, tôi trả lời, chỉ vẻn vẹn hai chữ “Không được.” 

Buổi học hôm sau có lẽ đã bình thường với tôi nếu như không có sự xuất hiện của anh. Anh đến và một lần nữa muốn tôi đồng ý để anh dùng tấm ảnh ấy đi dự thi. 

- Nếu bạn không đồng ý, ngày nào mình cũng sẽ đến lớp bạn cho đến khi bạn đồng ý! – Anh rời lớp tôi với một lời tuyên chiến như vậy. Tôi đã bị vài cô bạn lườm nguýt rồi ỳ xèo, ở học viện này có ai không biết anh – có tiền – đẹp trai – chưa có người yêu. Vậy mà anh lại nói với tôi những lời như vậy, điều ấy khiến nhiều cô gái thấy khó chịu. Đám bạn cùng phòng tôi rất ngạc nhiên không hiểu có chuyện gì, bởi họ biết tôi vẫn hay lên trang cá nhân của anh, người nói câu ấy, theo phỏng đoán của mọi người đáng lẽ nên là tôi nói mới phải. 

- Có chuyện gì thế? Sao Tiếu Vũ lại tìm mày thế?– Lưu Linh hỏi tôi khi tan học. 

- Ừm, Tây hồ đi. – Dọc đường đi, và cả rất lâu rất lâu ngồi bên Tây hồ, tôi kể cho Lưu Linh nghe chuyện của tôi, những điều tôi cất giữ bấy lâu, cả lý do vì sao tôi quan tâm đến anh như vậy. Lưu Linh ngỡ ngàng, tôi biết, điều ấy cũng là dễ hiểu. 

- Để anh ấy dùng tấm hình ấy đi. Coi như mày không hề biết chuyện. 

- Như vậy có được không? 

- Tiếu Vũ đâu có biết chuyện, không sao đâu. Chứ cứ từ chối, giấu diếm, bệnh nhà báo của anh ấy trỗi dậy, thì mọi thứ còn rắc rối hơn.

Tôi suy nghĩ về những gì Lưu Linh nói. Nhưng tôi vẫn băn khoăn một điều, tôi có nên để anh ấy đem bức ảnh đi dự thi không. Ảnh anh chụp quả thật rất đẹp, đó là tôi mà chẳng phải là tôi. Ánh nắng hồng nhạt của một chiều hoàng hôn rọi thấu qua giọt lệ trên gò má, một giọt nước long lanh chứa đựng đủ màu sắc của cầu vồng. Nếu như, nếu như anh mang bức ảnh ấy đi thi, rồi mọi người cũng sẽ biết đến tôi. Rồi sẽ có những điều gì sẽ đến, quả thật tôi không biết. 

Tôi vẫn chưa đồng ý để anh mang ảnh đi dự thi. Ba ngày trôi qua miết mải và mệt mỏi. Ngày ngày anh đến lớp học của tôi một cách ngoan cố rồi ngồi im một chỗ để đám con gái rối rít cả lên. Chỉ có tôi là mệt mỏi. 

Cuối cùng cũng đến cuối tuần. Tôi đến thăm mẹ. Có lẽ chỉ có những giây phút yên bình bên mẹ mới khiến tôi thấy thoải mái hơn. Vẫn là những câu chuyện dở dang tôi mang đến cho mẹ. Gió hiu hiu lướt qua lay động đám cỏ. Bỗng tôi giật mình bởi sự xuất hiện của anh. Những câu chuyện tôi kể cho mẹ, anh có nghe thấy? 

- Bức ảnh tôi chụp bạn là những bức ảnh rất đẹp, tại sao bạn không đồng ý để tôi đem đi dự thi? 

- Mà kể cả bạn không đồng ý, tôi cũng sẽ mang đi dự thi. – Tiếu Vũ lạnh lùng nói. Như thể, anh không còn kiên nhẫn. 

- Nếu được giải, tôi sẽ chia một phần giải thưởng cho bạn. 

Anh bỏ đi. Nhẹ tênh. Tôi, hụt hẫng, lo sợ. 

Rồi anh làm thật. Anh gửi những bức ảnh ấy đi dự thi, và anh còn chia sẻ trên trang cá nhân của anh, và tôi. Ban đầu đám lớp tôi ỳ xèo nhưng sau một thời gian, mọi thứ đều lắng xuống. Cho đến một hôm. 

Đó là lần thứ hai tôi gặp người phụ nữ ấy. Bà đẹp, sang trọng và quý phái. 

- Cuộc sống của cháu vẫn ổn cả chứ? – Bà nhẹ nhàng hỏi tôi khi đặt tách café xuống. 

- Dạ, vâng ạ. 

- Nếu có khó khăn gì, cứ liên hệ với bác. – Bà nở một nụ cười đôn hậu, rồi nói tiếp. – Bức hình đạt giải của Tiếu Vũ là chụp cháu đúng không? 

Tôi đã rất ngạc nhiên. Bức hình đã đoạt giải. – Cháu đã không đồng ý để anh ấy mang những bức ảnh đó đi dự thi. Cháu… 

- Bác biết, Tiếu Vũ có kể với bác. Có lẽ cháu cũng đã nghĩ đến việc nếu Tiếu Vũ biết tất cả… Vậy nên, cháu hãy coi như không có việc gì xảy ra. Hôm nhận giải, Tiếu Vũ có lẽ sẽ đưa cháu đến. Chúng ta sẽ cư xử như những người xa lạ, được chứ? 

- Vâng ạ. 

Mối duyên giữa tôi và anh dường như chưa dứt. Tôi muốn trốn, muốn tránh nhưng chẳng thể nào thoát được ra khỏi tầm mắt của anh. Anh đến tìm tôi để báo rằng anh đạt giải Sáng tạo cho bức ảnh đó. Nhưng lần này anh không lạnh lùng như trước. Khi tôi từ chối đến dự lễ nhận giải, anh đã khéo léo đưa ra lời đề nghị khác. – Vậy có một bữa tiệc nho nhỏ để chúc mừng, bạn đừng nói là bạn cũng sẽ từ chối nhé! Năn nỉ đấy. 

Và tôi chẳng thể khước từ thêm một lần nào nữa đề nghị của anh. 

Bữa tiệc nho nhỏ của anh được tổ chức tại nhà. Một biệt thự lớn, đủ để hiểu mức độ giàu có, xa hoa. Bạn bè anh là những người ăn mặc, trang điểm như những ngôi sao, với những thứ đồ hàng hiệu và trang sức lấp lánh. Tôi bị choáng ngợp. Cũng phải thôi, bởi tôi đâu phải là người của thế giới ấy. 

Khi tôi theo anh bước vào phòng khách, mọi ánh mắt dồn về phía tôi như thể tôi là vật thể lạ. Rồi họ vỗ tay rầm rầm, hô hào tán thưởng khi anh giới thiệu tôi chính là người trong ảnh, người giúp anh có được thành công và giải thưởng. Tôi ngượng nghịu nép vào anh. Rất may, sau đó anh đưa tôi đến gặp bố mẹ anh. Và chúng tôi, cư xử như đã ngầm thỏa thuận từ trước. Rồi, một lúc sau, đám bạn của anh vây lấy tôi như thể những con sói hào hứng khi thấy cừu non. Có lẽ, họ lạ với những người như tôi. Họ buông lời trêu đùa, rồi thăm dò mối quan hệ giữa anh và tôi. Tôi chỉ biết im lặng, lặng lẽ nhắn tin cho anh. “Tôi muốn về.” 

Anh lập cập chạy đến khi tôi đang chào bố mẹ anh. 

- Sao về sớm thế? 

- Sáng mai còn dậy sớm đi làm thêm. 

- Con đưa Lệ Dương ra ngoài, bắt xe cho cô bé đi. – Bố anh nói. 

- Vâng
(bigbanng3g.sextgem.com)
Tôi cúi chào hai bác một lần nữa rồi bước vội. Anh đi bên cạnh tôi, ba hoa chích chòe. – Đã nói là sẽ được giải rồi mà. Mà hôm nay nhìn hiền lành thỏ non thế! Mà sao hay lên trang của tôi thế? Yêu thầm tôi à? 

Tôi thấy mệt mỏi trước những câu hỏi dồn dập, chỉ thở dài. – Mệt rồi. Vào đi. Tôi tự về được. Bye. 

CHAP 2 

Tôi về đến kí túc, và cảm thấy quá mệt mỏi. Khi tôi vừa bước vào phòng thì đám bạn nhao nhao cả lên. 
- Đi dự tiệc thế nào? Có gặp nhiều anh đẹp dzai không? 
- Sao không mang gì ngon ngon về cho các bạn thế? 
- Tiếu Vũ không đưa mày về à? Cứ tưởng anh ấy thích mày mà? 
- Dự tiệc chán. Dzai thì có đẹp nhưng não không có nếp nhăn. Tiếu Vũ và tao chẳng có gì, đừng nghĩ linh tinh. Tao mệt quá. Đi ngủ đây. Sáng mai còn phải đi làm ca sáng. – Tôi nói, rồi nằm lăn ra giường. 
- Lọ Lem sắp thành công chúa rồi, làm thêm gì nữa. – Cô nàng Lan Phương vẫn dai dẳng trêu chọc tôi. 
- Thôi, nó mệt thật đấy, tha cho nó đi. – Lưu Linh nhìn tôi đầy thông cảm, rồi lại lên giọng đàn chị. – Dậy thay quần áo, đánh răng rửa mặt rồi ngủ, con ranh này. 

Tôi lại ngồi dậy, làm theo những gì Lưu Linh nói. Rồi, cuối cùng tôi cũng được an phận trên chiếc giường nho nhỏ của mình. Nhắm chặt đôi mắt, tôi cố ru mình vào giấc ngủ thật khó khăn. Những hình ảnh ban tối cứ chập chờn trong đầu, từ ngôi nhà lớn, từ vẻ xa xỉ của họ đến cả đám bạn của Tiếu Vũ, và đặc biệt là bố và mẹ anh. Đều là lần thứ ba tôi gặp họ, nhưng, mọi sự cảm nhận của tôi lại chợt xoay vòng. Người phụ nữ ấy vẫn sang trọng và quý phái, nhưng sâu trong đôi mắt ấy, ẩn chứa một điều gì đó rất khó hiểu. Còn người đàn ông ấy, lạ thật lạ, tôi mơ hồ cảm thấy chút nghi ngại và e sợ về người đàn ông ấy. Rồi tôi chìm dần vào giấc ngủ với những cơn ác mộng không tên. Những âm thanh chát chúa, những gương mặt méo mó vây quanh lấy tôi, tôi chỉ có thể la hét và bật dậy. Trời vào cuối thu, se se lạnh mà khắp người tôi, mồ hôi vã ra như tắm. Tôi hoảng sợ định thần lại và nhìn quanh phòng. Chỉ là đêm đen bao trùm. Phía giường của Lan Phương động đậy, kèm theo tiếng càu nhàu. – Giữa đêm, hét gì thế. Ngủ đi. 
Sáng sớm, tôi thức dậy và đi làm khi mọi người còn cuộn tròn trong chăn. Đôi mắt tôi thâm quầng vì mất ngủ. May sao, cơn gió nhẹ ban sáng khiến tinh thần tôi phấn chấn lên đôi chút. Đất trời dường như chẳng còn muốn níu kéo những ngày thu héo quắt. Lá vàng, lá đỏ rớt rụng theo những đợt gió mơn man. Có lẽ, chỉ vài ngày nữa thôi, đất trời sẽ đổi khác. Có chăng, tâm thế con người cũng sẽ khác? 
Quán café vẫn vậy. Sáng sớm không có mấy người. Chỉ có tôi và Lưu Ninh. Hai đứa lau dọn rồi chỉnh lại bàn ghế. 
- Lệ Dương vào phòng nghỉ nằm một lát đi. Xem chừng mệt quá. Tí chị Hiểu Thư đến thì tớ gọi. – Lưu Ninh nhẹ nhàng nói. 
- Có sợ chị Hiểu Thư trách không? Tớ cũng mệt quá, muốn nghỉ một lát, đêm qua gặp ác mộng, chẳng dám ngủ. 
- Vào trong nghỉ đi. Không sao đâu. – Lưu Ninh cười xoà. 
Lưu Ninh vẫn luôn vậy. Hiền lành và tốt bụng. 

*** 
Tôi lại có một thời gian yên bình ngắn ngủi, nhưng mọi thứ không như tôi nghĩ, tất cả chưa dừng lại. Đôi khi cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, gió vẫn vần vũ, xoay vòng, xoáy lấy, chồm lấy, ngoạm lấy thân cây nhỏ bé, dường như, gió muốn tước đoạt đi tất cả sinh khí yếu đuối của cây vậy. Trang cá nhân của tôi bị đám bạn của Tiếu Vũ vào thăm thường xuyên. Đôi khi có những lời nhắn, trêu đùa mỗi khi tôi vào xem trang của Tiếu Vũ. Nhưng, mệt mỏi hơn, là khi Tiếu Vũ tìm tới tôi. 
- Này! – Tiếu Vũ dúi một chiếc phong bì vào tay tôi. 
- Gì thế? 
- Tôi đã nói là nếu có giải thì chia cho bạn mà. 50/50, hai ngàn rưỡi. Cảm ơn. – Anh nói là vậy, cười là vậy nhưng có chút hằn học và khó chịu. 
- Ừ thì nhận. Cảm ơn. – Tôi nói rồi quay vào lớp học. 
- Chờ đã. Tôi muốn hỏi… 
- Nói! 
- Sao bạn hay vào trang của tôi vậy? Có tình cảm với tôi sao? Hay… - Tiếu Vũ do dự rồi nói tiếp. – Hay, bạn biết gì về tôi? 
- Anh chụp nhiều ảnh đẹp, nên tôi thích xem. Vậy thôi.

- Thế sao khi tôi muốn đem ảnh chụp bạn đi thi bạn lại không đồng ý? 
- Tôi không thích vật thể anh đề cập đến là tôi. Thôi vào lớp rồi. 
- Chờ đã… nhưng tôi thích bạn. 
- Đừng ngốc, chàng trai. Anh đâu biết gì về tôi. – Nói rồi tôi chạy vào lớp. Tiếu Vũ vẫn đứng đấy một lúc rồi mới đi khỏi. Mặt tôi đỏ bừng cả lên. Tôi không biết ý của Tiếu Vũ là gì, nhưng câu nói ấy của anh khiến tim tôi đập mạnh. Bối rối. Tôi rất bối rối. 
“Đúng là tôi không biết gì về bạn, nhưng bạn khác với những gì tôi đã gặp, khác với tất cả những người xung quanh tôi. Có lẽ là, tôi thích bạn.” – Tin nhắn được gửi đến từ Tiếu Vũ, lần trước khi đến nhà anh tôi đã phải cho anh số điện thoại, và tôi lại thấy phiền phức về điều ấy. Mọi chuyện ngày càng trở nên rắc rối, và ngoài tầm kiểm soát của tôi. Lời tỏ tình từ một người con trai, một người con trai rất đặc biệt. Tôi không biết nên làm thế nào. Dù với mọi người, Tiếu Vũ là một chàng trai giỏi giang, giàu có và hạnh phúc thì với tôi, anh chỉ là một người anh – một câu bé – một người bất hạnh. Và tôi hoài nghi, anh thật sự thích tôi ư, hay là một trò chơi, một cuộc đánh cược giữa anh và bạn anh chẳng hạn. Hay bởi, một điều gì đó mà Tiếu Vũ đã mập mờ biết đến. Tôi gục đầu xuống bàn, tay vẫn nắm chặt lấy điện thoại. 
- Sao thế? – Lưu Linh hỏi. 
- Buồn ngủ. 
- Ngủ đi. 

Bí mật không phải là chiếc kim dưới đáy biển sâu. 
Bí mật là chiếc kim trong quả bóng bay, rồi có một ngày, chiếc kim sẽ tự chọc vỡ bóng bay, hoặc là, bóng bay sẽ bị vỡ, tự vỡ, để rơi chiếc kim ra ngoài. 

Và, mọi việc xảy đến với tôi không phải là câu chuyện cổ tích của nàng Lọ Lem, bởi, tôi không hề thích mang giày thuỷ tinh. 

Ngày mới tôi nhận được tin nhắn của anh vào tám giờ sáng. Tin nhắn thứ hai luôn là khi tôi đang ăn trưa ở căng tin. Tin nhắn thứ ba là sáu giờ chiều. Và, lời chúc ngủ ngon là tin nhắn cuối cùng. Một ngày, bốn tin nhắn, như thể anh hẹn giờ để nhắn tin cho tôi vậy. 
- Dạo này có chuyện gì à? – Lưu Ninh đặt một ly café trước mặt tôi, hỏi. 
- Mấy chuyện linh tinh ý mà? Café gì đây? Vị hơi bị mới. – Tôi nháy mắt. 
- Ừ, tớ đang thử chế hương vị mới, thấy cũng được, nhưng chưa biết đặt tên. Giúp nhau đi. 
- Ừm, xem nào… 
- Nước Mắt Của Nắng, được không? 
- Sến súa thế! 
- Sến súa nhưng mà là tâm ý của người ta, Lưu Ninh nhỉ. – Chị Hiểu Thư – chủ quán đứng ở quầy nói chêm vào. Hôm nay chị vui tính lạ, còn trêu cả tôi, thế mà Lưu Ninh chỉ tủm tỉm cười chẳng nói gì. 
- Chị thấy được không? – Lưu Ninh quay qua hỏi chị Hiểu Thư. 
- Em là người chế ra nó mà, chị đương nhiên là tôn trọng cái tên em đặt rồi. Tí Lệ Dương ra ghi thêm vào bảng thông báo café mới ở ngoài kia nhé. Nước Mắt Của Nắng. 

Cứ nghĩ chị Hiểu Thư và Lưu Ninh chỉ nói đùa, vậy mà việc tôi phải làm lại là thật. Vậy là nghiễm nhiên ý nghĩa của tên tôi chễm chệ ở trên bảng thực đơn, và hình như, đó cũng chính là tên của bức ảnh được giải của Tiếu Vũ. Mọi thứ diễn ra trùng hợp như được sắp đặt sẵn. 
Tiếu Vũ cứ liên tục nhắn tin cho tôi trong suốt một tuần thì anh ấy bắt đầu thay đổi bài bản. Thay vì việc nhắn tin theo giờ đã định, anh dường như trở nên linh hoạt và “lắm điều” hơn. Anh bắt đầu kể lể về một ngày của anh thế nào, làm gì, có lúc nói nhớ tôi. Mọi thứ như một trò đùa vậy, nhưng thế cũng tốt, tôi có những điều về anh để kể cho mẹ. Cho đến một hôm. – Cho một ly Nước Mắt Của Nắng. – Anh bước vào, nhìn thực đơn, nói nhanh rồi ngồi ở chiếc bàn đơn gần cửa sổ. Anh cười, một nụ cười quỷ quyệt nhưng lại hấp dẫn. Nhưng anh đến đây làm gì không biết? Phải chẳng anh đang thực sự tìm hiểu về tôi. Tôi khẽ nhíu mày. Anh đang nhìn vô định vào thứ gì đó ở ngoài, bỗng anh quay lại, thấy vẻ mặt cau có của tôi, anh nháy mắt đắc thắng. 
Lưu Ninh như chưa biết quan hệ giữa tôi và anh. Cậu ấy từ tốn pha café, và lẩm nhẩm hát. – Lệ Dương mang ra cho khách đi này? 
- Lưu Ninh mang đi. – Tôi chối. 
- Mang đi, trốn việc à? Tớ pha café rồi mà. 
Tôi ngập ngừng rồi cũng đặt café vào khay và mang ra cho anh. Cứ coi anh như những người khác khác là được, có thể anh vô tình đến chứ không phải do biết tôi ở đây mới đến như tôi nghĩ.


Thời gian trôi qua chậm chạp như kiến bò gốc đa. Mười phút. Hai mươi phút. Ba mươi phút. Anh vẫn ngồi một mình, nghịch điện thoại, xem tạp chí, và có lúc, dường như nhìn chằm chằm vào tôi, khiến Lưu Ninh thắc mắc.
- Sao tên kia cứ nhìn cậu thế? 
- Quen nhau đấy. 
- Quen mà sao cậu thấy hắn như mèo thấy chó thế? 
- Ừ, thì đúng mà mèo và chó mà. 
- Kìa, kìa…! – Lưu Ninh chỉ về phía Tiếu Vũ. – Khách gọi kìa. 
Khi tôi quay ra, thì cũng là lúc người phụ nữ ấy – mẹ Tiếu Vũ bước vào. Tôi cúi đầu chào bà, bà mỉm cười hiền dịu đáp lại. Tiếu Vũ chọn thêm một tách Nước Mắt Của Nắng cho mẹ anh. Tôi khẽ nhíu mày, rồi lại nặn một nụ cười thật tươi. 
- Cháu làm ở đây à? Có vất vả không? – Người phụ nữ ấy hỏi tôi. 
- Vâng, cháu làm thêm ở đây. Cháu làm theo ca nên cũng không vất vả ạ - Tôi nói, rồi lại cúi đầu chào thêm một lần nữa và quay vào quầy phục vụ. 
Lưu Ninh nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Tiếu Vũ và mẹ nói chuyện một lúc lâu. Trông họ khá là hoà hợp. Và nhìn từ bề ngoài thế này, chẳng ai có thể biết rằng họ không phải là mẹ con đẻ. Đôi lúc, họ nhìn về phía quầy phục vụ. Lưu Ninh cười hiền lành, đáp lại rất lịch sự trong khi tôi khá gượng gạo. Khi họ rời khỏi quán café, tôi cảm thấy như được giải thoát khỏi tù ngục. Từ Tiếu Vũ, đến mẹ anh và cả sự trêu chọc của cậu bạn bên cạnh. 
- Cậu quen cả bác ấy à? – Lưu Ninh hỏi tôi. 
- Ừ. 
- Đừng nói là, quan hệ giữa hai người là…. 
- Nghĩ linh tinh gì thế. Chuyện dài lắm. 
Tôi thở hắt ra, rồi kể cho Lưu Ninh chuyện về bức ảnh của Tiếu Vũ, chuyện tôi đến nhà anh ta thế nào, đương nhiên, tôi không thể kể nhiều hơn thế. Lưu Ninh là người khiến tôi có thể tâm sự, nhưng chưa phải điều gì cũng có thể nói với cậu ấy. Lưu Ninh chăm chú nghe tôi kể, cằm nằm gọn trên lòng bàn tay, còn cùi trỏ thì chống vào mặt bàn. Và, đột nhiên, cậu khuỵu cả tay xuống khi tôi khô khốc nói “Hết”. 
Mọi thứ cứ từ từ diễn ra như vậy, như một trái bóng bay to thật to với chiếc kim bé tí bên trong dần bay lên trời. Nếu như một ngày, chiếc kim kia khiến bóng vỡ, hay nắng, hay gió, hay mưa, hay những cành cây cao lớn khiến trái bóng bung vỡ, để trơ trụi chiếc kim kia, thì, sẽ ra sao? Tôi không dám nghĩ đến điều ấy. 
Gần đây, tôi nhận được nhiều tin nhắn từ Tiếu Vũ hơn, dường như những thứ anh nói đều rất thật, nhưng, tôi vẫn không nghĩ rằng anh thích tôi, phải chăng có gì ở sau đó. Lạ, thật lạ. Nhưng tôi không thể cứ lặng im mà đoán mò mọi thứ như vậy, không vào hang cọp sao bắt được cọp, và tôi bắt đầu trả lời những tin nhắn của anh. Khi trên lớp, khi ở kí túc, khi ở quán café tôi nói chuyện với anh, và điều ấy dường như mang đến cho tôi không ít rắc rối. Bạn cùng phòng tôi, đặc biệt là Lan Phương bắt đầu thêu dệt câu chuyện cổ tích của nàng Lọ Lem, và rồi cô bạn cũng chẳng ngượng ngùng mang điều đó đến lớp buôn dưa lê với đám bạn. Dù là cùng lớp, nhưng tôi cảm giác như nhiều ánh mắt thiện cảm nhìn về tôi. Còn ở quán café, Lưu Ninh tỏ thái độ không ưa ra mặt. Có một lần, chiếc điện thoại tôi trong ngăn kéo rung lên bởi tin nhắn của Tiếu Vũ. Lưu Ninh nhìn thấy tên anh chàng kia, cậu hỏi và khi biết là anh thì cậu tỏ vẻ không hài lòng. 
Thời gian cứ chầm chậm trôi, tíc ta tíc tắc như chiếc đồng hồ gắn trên tường. Ở ngoài, trời xanh nắng vàng nhưng tuyết rơi loã xoã. Những bông tuyết trắng tinh bay miên man giữa bầu trời. Tôi khẽ thở dài. 
- Sao thế? – Lưu Ninh hỏi. 
- Tuyết rơi. 
- Tuyết rơi thì sao? Đẹp mà. 
- Ừ, đẹp thì có đẹp nhưng sáng nay tớ từ trường ra, cây gẫy lá rụng hơi nhiều. – Tôi lại thở dài, thườn thượt. 
- Ôi tiểu thư của tôi. Ai đã giết chết con người lãng mạn trong tiểu thư rồi. Lá rụng để sau này mọc lá mới, cành gẫy để sau này mọc cành mới. Thử café mới đi, xem tâm trạng có khá khẩm hơn không. 
Tôi nhấp một ngụm café. Quả thật, hôm nay tôi như một con người khác cảm nhận cuộc sống. Mùa đông năm nay đến sớm, cuối tháng mười tuyết đã rơi. Nhiều người nghĩ tuyết đẹp, nhiều người thích thú thoả thuê đi nghịch tuyết, nắm những nắm tuyết thật to ném vào nhau, tôi cảm nhận được niềm vui ấy, nhưng sao, trước mắt tôi chỉ là màu trắng tang tóc thê lương. Mùi nhựa cây xộc đầy lên mũi, những giọt nhựa lăn dài đóng băng trên thân cây. Hàng đám lá xanh lìa cành. Ừ, tuyết có đẹp. Nhưng thật lạnh lùng và tàn nhẫn. 
- Sao? Khá hơn không? – Lưu Ninh hối hả hỏi tôi. 
- Ừ, ngon. Mà sao cậu pha café ngon thế nhỉ. 
- Ừ thì pha café là nghề của tớ mà, không pha ngon sao nhận vào làm. 
- Cũng phải. – Tôi cười, nháy mắt với Lưu Ninh.

- Lưu Ninh, em pha hai tách Nụ Cười Của Nắng, còn Lệ Dương chuẩn bị cho chị hai miếng bánh kem nhé. 
- Ok, boss. – Cả hai đồng thanh và nhấm nháy nhau. 
Không biết lần này chị Hiểu Thư hẹn hò với anh chàng nào. Hiểu Thư là một phụ nữ khá thành đạt, chị chưa đến ba mươi, và quán café này cũng do chị tự mở từ thời sinh viên nên đến giờ tạm coi là thứ thương hiệu. Có điều, chị ấy vẫn lẻ bóng. Nhưng không vì thế mà Hiểu Thư u sầu, chị vẫn khá lạc quan, và khi có đối tượng nào đó tán tỉnh, chị thường hẹn họ đến đây, như là một cách quảng cáo cho quán vậy. Và đương nhiên, chị luôn giả vờ như mình là khách quen chứ không phải là chủ quán. Những lúc như vậy, nhìn chị rất “đáng yêu”, khác với vẻ nghiêm khắc hàng ngày. 
Hiểu Thư ngồi mơ màng bên cửa sổ, tay vô tình lật giở những trang tạp chí. Khoảng mười phút sau, chị nhìn điện thoại và mỉm cười vẫy hai đứa tôi. Tôi vừa đặt những thứ tôi và Lưu Ninh chuẩn bị lên bàn và quay vào quầy phục vụ thì sững người vì sự xuất hiện của Tiếu Vũ. Càng ngạc nhiên hơn, khi Tiếu Vũ bước về phía tôi, mỉm cười rất tươi. Khi đến gần phía tôi, anh đưa tay khiến tôi giật mình tránh sang một bên, ở phía sau, chị Hiểu Thư cười vang. Tôi quay lại nhìn, chị cũng đang đưa tay ra và cười rất tươi. 
- Rất vui được gặp cậu! – Thư Hiểu nói khi bắt tay Tiếu Vũ. 
- Em cũng vậy, rất vui khi được gặp bà chủ trẻ - xinh đẹp. – Tiếu Vũ bắt đầu múa mép. 
Tôi thật không hiểu đâu mới là con người thật của anh ấy. Có lúc, tôi thấy anh như đứa trẻ, có lúc lại như ông cụ, có lúc là con – của – mẹ, và nhiều con người khác nữa trong anh. Gương mặt tôi dần trở nên khó hiểu, và tôi thấy Lưu Ninh dường như cũng vậy. Cậu khẽ nhíu mày, và tỏ vẻ hài lòng. Rồi, tôi và cậu ấy không tám chuyện mà lặng lẽ làm việc mình cần làm, nhưng đôi khi chúng tôi vẫn có gắng len lén nhìn về phía ấy. Họ nói chuyện như đã quen biết từ lâu. Bỗng họ nói gì đó, nhìn tôi và Tiếu Vũ lấy ra từ trong túi xách vài khung ảnh với nhiều kích cỡ khác nhau. Hiểu Thư nhìn những bức ảnh ấy với vẻ khá ngạc nhiên xen lẫn thích thú. Họ nói chuyện thêm một lúc thì Tiếu Vũ đeo túi xách lên vai, có vẻ như anh ấy định ra về. Nhưng không biết do nhã ý hay muốn trêu chọc tôi, anh bước về phía quầy phục vụ, nhìn chằm chằm vào tôi và nói: 
- Người mẫu bé nhỏ, chăm chú làm việc đi, đừng nhìn ngang nhìn dọc nữa. 
Vì chị Hiểu Thư ở đấy nên tôi chẳng thể làm gì Tiếu Vũ cả, chỉ biết cười gượng gạo, may mà chị Hiểu Thư không có vẻ bực tức gì khi Tiếu Vũ nói vậy. Đến khi Tiếu Vũ đi hẳn, chị gọi Lưu Ninh đến và bảo Lưu Ninh đi treo những bức ảnh kia lên. Tôi đã muốn đâm đầu vào tường khi nhìn những bức ảnh ấy, là tôi, là chùm ảnh “Nụ cười của nắng” do Tiếu Vũ chụp. Dù đã biết qua về bức ảnh Tiếu Vũ chụp tôi, nhưng biểu hiện của Lưu Ninh dường như cũng là ngoài những gì cậu ấy nghĩ. Cậu ấy nhìn rất lâu, rất sâu và mỉm cười khó hiểu. Nhiều khi tôi thấy sợ những nụ cười ấy của Lưu Ninh, trông cậu ấy như thể đang nắm giữ âm mưa gì đó, khác với vẻ hiền lành mọi khi của cậu. 
- Lệ Dương. Đẹp thật đấy. – Lưu Ninh khen, giọng cậu pha chút châm biếm. 
- Này, đừng có trêu tớ nữa. Tớ xử lý cậu đấy. 
- Đẹp thật mà Lệ Dương, nhìn em trên ảnh, công nhận như người mẫu chuyên nghiệp. 
- Thôi em xin hai người, cho em chút bình yên. – Nói rồi tôi chạy vào phòng nghỉ, nếu tôi còn ở đấy, hai người ấy sẽ trêu đến khi tôi không tìm được lỗ nẻ nào để chui vào mất. 
Tôi không nghĩ sự việc sẽ xảy ra theo hướng này. Không hiểu anh nghĩ gì mà làm như vậy. Cuộc sống của tôi bị đảo lộn từ khi tôi gặp anh, cứ như thể chúng tôi là khắc tinh của nhau vậy. Ở phía ngoài, chị Hiểu Thư và Lưu Ninh đang tìm chỗ treo tranh thì phải, cứ nhốn nháo cả lên, không hiểu hôm nay bà chủ trẻ có uống nhầm thuốc gì không nữa. Khi tôi đi ra ngoài thì mọi thứ có vẻ như đã xong, và lù lù ngay ở quầy phục vụ là một bức, hình như là bức ảnh được giải, phía dưới bức ảnh có ghi “Tiếu Vũ – Lệ Dương”. Mặt tôi xị ra như chẳng thể xị hơn. Hai người kia thì cười nói rất vui vẻ. 
- Tẩm ngầm tầm ngầm mà ghê ta phết, Lưu Ninh nhỉ! – Chị Hiểu Thư nói. Lưu Ninh chỉ cười. 
- Chị cứ trêu em nữa là em không làm đâu. – Tôi phụng phịu. Từ trước đến giờ tôi sợ nhất là bị chị Hiểu Thư trách hay không cho tôi làm ở đây nhưng cứ nhè tôi mà trêu thế này, tôi chỉ còn biết cách “oằn”. 
- Thôi, thôi. Thì không trêu nữa. Hai đứa làm đi, chị đi ra ngoài có chút việc. 
Chỉ còn tôi và Lưu Ninh ở lại quán. Mặt tôi bỗng dưng nóng và đỏ lựng cả lên. Lưu Ninh cứ nhìn chằm chằm vào tôi làm tôi không dám ngẩng mặt nhìn cậu ấy. 
- Cậu và Tiếu Vũ thật sự không có gì chứ? 
- Ý cậu là sao? – Tôi cố tình ngây thơ hỏi lại. 
- Mình thấy anh ta có vẻ quan tâm thái quá đến cậu. Giống như là… yêu. – Lưu Ninh chậm rãi nói. 
- Không có chuyện ấy đâu. 
- Nếu vậy, cậu làm bạn gái mình nhé. – Lưu Ninh vẫn nhìn tôi. – Tớ thích cậu, lâu rồi. 

CHAP 3 

- Nếu vậy, cậu làm bạn gái mình nhé. – Lưu Ninh vẫn nhìn tôi. – Tớ thích cậu, lâu rồi.
(bigbang3g.sextgem.com chuc cac ban vui ve)
Tôi bất ngờ trước lời đề nghị của Lưu Ninh. Dù tôi có cảm tình với cậu ấy, nhưng chưa phải là thích, càng không phải là yêu, chỉ đơn thuần là bạn và bạn. Thấy tôi có vẻ ngượng ngùng, Lưu Ninh nhẹ nhàng nói: - Không cần trả lời tớ ngay đâu, tớ cũng biết thế này là hơi bất ngờ nên Lệ Dương cứ suy nghĩ đi. 
- Ừ. – Tôi chỉ có thể nói vậy. 
Mọi thứ ngày càng trở nên rắc rối và tình cảm con người cũng vậy. Những lời tỏ tình không đúng lúc khiến tôi thấy phiền phức. Với Tiếu Vũ thì tôi có thể thẳng thừng từ chối anh, hay tìm một lí do nào đấy khiến anh thấy hợp lý nhưng với Lưu Ninh thì khác, tôi cảm thấy sự chân thành trong lời nói và cả những việc cậu ấy làm. Những khi đi làm, Lưu Ninh luôn ân cần chăm sóc tôi hoặc những khi quán đông khách, mỗi khi về kí túc tôi luôn nhận được tin nhắn nhắc nhở đi nghỉ sớm của cậu ấy. Nhưng tất cả chưa đủ để nói thích hay yêu, trái tim tôi dường như vẫn chưa rung động. 

*** 
Ly café bốc khói thơm ngào ngạt khiến tôi thấy thoải mái. Lưu Linh ngồi đối diện tôi, tay cũng cầm một chiếc ốc, miệng xuýt xoa: - Trời lạnh mà được uống café, lại của mày pha thì nhất!
- Chỉ được cái giỏi nịnh, ở quán café học mót được đấy. – Tôi cười. Tôi rất thích hương vị của Nụ Cười Của Nắng, bởi vậy đã nhờ Lưu Ninh dạy tôi cách pha chế. Theo như quy định ở quán, thì Lưu Ninh không được phép truyền bí quyết cho nhân viên làm theo ca như tôi, nhưng vì tôi năn nỉ, cộng thêm tên tôi gắn liền với loại café ấy nên Lưu Ninh mới đồng ý, với điều kiện là chỉ được tự pha để uống. 
- Sao dạo này không bận gì mà cũng không đi làm thế? Lại còn tự pha café, có chuyện gì ở quán sao? 
Tôi ậm ừ rồi đáp: - Lưu Ninh nói thích tao. 
- Thích thì nhích thôi, có gì đâu. – Lưu Linh lém lỉnh đáp. 
- Cả Tiếu Vũ cũng nói thích tao. Nhưng quan trọng là tao chẳng thích ai cả. Tim cứ như đóng đá ý. 
- Gì? – Lưu Linh giật mình bật dậy – Tiếu Vũ… 
- Khẽ thôi. Ai nghe thấy lại đồn ầm lên thì mệt lắm. Tao đang đau hết cả đầu lên đây. Đi học thì dễ đụng mặt Tiếu Vũ, đi làm thì lại gặp Lưu Ninh, phiền chết đi được. 
- Ôi, bạn tôi, nhìn thế mà đào hoa nhỉ. Mà mày không thích ai thì chuyển qua cho tao đi. – Lưu Linh vẫn già giọng trêu ghẹo tôi. 
- Cho hết đấy. Tao từ chối Tiếu Vũ rồi, nhưng chưa biết phải làm thế nào với Lưu Ninh cả. Ngại. 
Lưu Linh nghe tôi nói thì vẫn cười rung bần bật, rồi cô bạn thản nhiên nhấm nháp café. Sau cùng, cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng nhất, như người chị với người em, nói với tôi rằng: - Chuyện tình cảm, thì cứ nghe theo trái tim mách bảo. Yêu ai cũng được, kể cả không yêu cũng chẳng sao, miễn là đừng bạc đãi trái tim và chính mày là được. Và, mày cũng đủ thông minh, khôn khéo để biết nói những lời từ chối mà không làm đau lòng người khác mà, phải không? 
Tôi im lặng không nói gì. Ừ, thì tình cảm thì cứ để trái tim quyết định. Tôi quay vào máy tính của mình, lạch tạch gõ dòng chữ. “Tình yêu như một con cún nhỏ, khi ta chạy thì nó đuổi, khi ta đuổi thì nó chạy, khi ta đứng im thì nó sủa!” Sau khi ấn nút gửi, dòng trạng thái của tôi đã được cập nhật. Lưu Linh chạy qua chỗ tôi, cốc vào đầu tôi một cái đau điếng. 
- Nghịch quá thôi mày! Tối lại có người đau tim thao thức. 

Tôi trở lại quán café sau một tuần xin phép nghỉ. Trái với những gì tôi nghĩ, chị Hiểu Thư không những không hài lòng mà lại tỏ ra quan tâm và nhẹ nhàng với tôi hơn trước. Hình như chị nghĩ vì chuyện Tiếu Vũ đến quán hôm trước khiến tôi thấy phiền. Lưu Ninh thì có vẻ không vui và hơi mệt mỏi, tôi còn thấy rõ trên trán cậu ấy có những mụn nhỏ li ti, chắc cậu ấy lại thức khuya và uống nhiều café mới như vậy. 
- Mọi việc ổn cả chứ? – Chị Hiểu Thư hỏi tôi. 
- Ổn chị ạ, tuần vừa rồi em không đi làm, nên chị trừ lương hoặc để em làm bù vào các tuần sau chị nhé. 
- Ừ, không sao, chị sẽ trừ tiền lương của em cho các bạn làm thay. Mà em phải cảm ơn Lưu Ninh ấy, có hai hôm không tìm người làm thay em được, cậu ấy làm một mình, hơi vất vả cho cậu ấy. 
- Xin lỗi cậu. – Tôi e dè nói. 
Lưu Ninh không nói gì, chỉ nhìn tôi cười hiền. Thú thực, một tuần không đi làm tôi cũng nhớ nơi này. Không biết từ khi nào, nơi này đã trở thành một góc nhỏ ấm áp trong tôi. Từ khi không còn mẹ, tôi chỉ còn một mình trên cõi đời này. Không một chỗ dựa, không một người thân, cũng chẳng có gia đình. Quán café này mang đến cho tôi nhiều niềm vui, khi là nhìn những đôi bạn trẻ hẹn hò, có khi là cuộc gặp gỡ của những người lớn tuổi bàn công việc, hay là một ngày cuối tuần một cô bé cùng mẹ bước vào quán. Mẹ cô bé sẽ uống một tách café, còn cô bé sẽ thưởng thức một phần bánh kem. Những khi ấy, tôi thấy mình không đơn độc với cuộc sống xung quanh. 
- Này, đang nghĩ gì thế? – Lưu Ninh đẩy tách café về phía tôi, hỏi.


Tôi mỉm cười, cầm tách café lên và nhấp một ngụm, may là tôi nhấp một ngụm nho nhỏ chứ nếu không tôi sẽ không biết làm thế nào để nuốt trôi ngụm café ấy. Đắng ngắt. Mặt tôi nhăn lại. Lưu Ninh nhìn tôi cười khoái chí, rồi đẩy tiếp một tách café khác về phía tôi. Tôi hơi do dự rồi cũng nếm thử tách café tiếp theo, đương nhiên là một ngụm rất nhỏ. Gương mặt tôi lần này vẫn chẳng thể khá khẩm hơn, tôi vẫn cố gắng để không nhè ra. Lưu Ninh vẫn điềm tĩnh, nhìn tôi hỏi. 
- Sao thế? 
- Dạo này cậu sao thế? Pha thế này ai dám uống? Một cái thì đắng ngắt, một cái thì ngọt khé cổ. 
Lưu Ninh cười lớn. Có vẻ cậu ấy rất hài lòng vì cho tôi nếm hai loại đồ uống như vậy. 
- Cho chừa đi, lần sau không dám tuỳ tiện nghỉ làm như vậy nữa. – Lưu Ninh lại lấy thêm một chiếc tách khác, lớn hơn hai tách vừa rồi khiến tôi có phần e sợ. Mọi lần, tôi không ngại làm chuột bạch nếm những loại nước uống cậu ấy pha chế vì chúng đều rất ngon nhưng hôm nay thì khác, cứ như thể Lưu Ninh đang trả thù tôi vậy, trả thù tôi không nghe máy, không nhắn tin trả lời cậu ấy, cũng không chịu đi làm. Lưu Ninh nhẹ nhàng đổ tách café đầu tiên vào chiếc tách lớn, rồi đến tách café thứ hai. Rồi cậu thêm một ít bột gì đó trong một chiếc lọ thuỷ tinh nhỏ, dường như là mới được mua về quán, sau đó, cậu khuấy đều tất cả. 
- Đây! Xong rồi! Lần này thì uống hết cả cốc nhé! – Lưu Ninh cười lớn, rồi nhớ ra điều gì, cậu đưa cho tôi một cốc nước trắng – À, uống một ngụm nước nhỏ trước rồi mới uống café. 
Tôi ngoan ngoãn nghe lời Lưu Ninh, dù sao thì người không đúng là tôi, trẻ con hư thì phải chịu phạt. Nhưng tách café lần này hương vị hoàn toàn khác, vị đắng và ngọt hoà quyện với nhau tạo nên vị nồng rất lạ và ấm áp, và mùi thơm cũng khá lạ lẫm nữa. 
- Mới chế nữa à? Sao không cho tớ uống cái này từ đầu, còn chơi ác nhau. – Tôi nói, tay cầm tách café và chực đưa lên miệng khi câu nói kết thúc. 
- Ừ, tách café này được gọi là Đậu Đỏ (đậu đỏ, còn có ý nghĩa khác là tương tư), cũng như nỗi nhớ của một người dành cho người mình thương yêu vậy. Khi xa cách thì đắng ngắt như tách café đầu tiên, khi nhớ về những kỉ niệm nho nhỏ thì ngọt ngào mà day dứt như tách đậu đỏ thứ hai, và khi gặp mặt thì hoà quyện như tách café em đang cầm ấy. 
Tôi chỉ biết gật gù thưởng thức café mà không dám ngẩng mặt quá cao, vì lúc này mặt tôi nóng rực. Lưu Ninh nói về cách ý nghĩa của tách café mà cứ như nói ra tâm trạng của anh ấy vậy. Có chàng trai nào lại ngọt ngào đến như vậy chứ, trái tim nằm trong băng của tôi khẽ run lên cựa mình nhưng nhanh chóng, lý chí lại quay trở lại. 
- Hay thật. Mà sao em chưa thấy ở bảng báo thực đơn mới. Để em ra ghi nhé. 
Lưu Ninh gật đầu. 
Mọi thứ lại diễn ra như hàng ngày. Chỉ đôi khi, suy nghĩ của tôi vụt treo lên cành cây ở ngoài đường chỉ bởi không biết phải nói thế nào với Lưu Ninh. Khi uống tách Đậu Đỏ, tôi biết trái tim mình có rung động, nhưng như vậy vẫn là chưa đủ. Nếu khi trước, khi Lưu Ninh chưa nói thích tôi mà cậu ấy diễn giải về ý nghĩa hương vị của café, tôi sẽ chỉ thấy cậu ấy thật sâu sắc và tình cảm, nhưng bây giờ, khi cậu ấy ám chỉ nguyên do nỗi nhớ của cậu là từ phía tôi lại khiến tôi thay đổi suy nghĩ. Hơn nữa, dù tôi và Lưu Ninh quen biết nhau không phải một hai ngày, nhưng tôi chưa biết nhiều, cũng chưa thực sự hiểu gì về cậu ấy. Tôi chỉ biết rằng cậu ấy chỉ học hết cấp ba rồi đi học các khoá học về làm bánh và pha chế đồ uống nhưng tôi luôn cảm nhận được một con người sâu sắc và tình cảm. Chỉ có điều… 
- Lưu Ninh à! Tớ xin lỗi, tớ quý nhưng không thích cậu, thế nên không thể trở thành bạn gái cậu được. – Tôi ngập ngừng nói với Lưu Ninh trước khi ra về. Đôi lông mày cậu khẽ nhíu lại rồi giãn ra. Còn tôi thì càng rối bời, như thể tôi vừa làm tổn thương cậu ấy vậy. 
- Ừ, mình cũng đoán vậy. Có lẽ cậu cũng có lí do riêng khi từ chối mình. Nhưng mình còn cơ hội không? 
- Cơ hội gì? 
- Nếu như thật sự cậu và Tiếu Vũ hay chàng trai nào khác chưa phải là người yêu, mình vẫn có thể theo đuổi cậu chứ… Ý mình là, mình có thể tìm hiểu và chia sẻ về mình nhiều hơn với cậu được chứ. – Lưu Ninh điềm tĩnh nói, đôi mắt cậu nhìn tôi như thôi miên. 
- Ừ. 

Sự dư thừa và không đúng lúc đôi khi khiến ta mệt mỏi. 
Hãy đưa cho tôi cốc nước khi tôi khát. 
Và đưa cho tôi bánh mỳ khi tôi đói. 
Chứ đừng đưa bánh mỳ khi tôi khát. 

Bạn sẽ có cảm giác thế nào khi một chàng trai cưa cẩm bạn? Bạn sẽ rung rinh hay thấy phiền phức? Và nếu như cùng một lúc có hai chàng trai tán tỉnh bạn thì sao? Cuộc sống của bạn sẽ thế nào? 
Tôi đang là người như vậy. Cuộc sống không thiếu những giây phút bận rộn và đau đầu vì học hành, tiền bạc và những chàng trai. Tiếu Vũ là Lưu Ninh vẫn nhắn tin cho tôi và tin nhắn của họ dần xoáy nhiều hơn vào cuộc sống riêng tư, đôi lúc tôi chỉ biết im lặng, vì có những thứ không phải lúc nào ta cũng có thể sẻ chia được. Ở nơi làm, Lưu Ninh vẫn luôn chăm sóc tôi. Còn ở trường học, lâu rồi tôi không gặp Tiếu Vũ mà chỉ nhận được tin nhắn của anh ấy.


.:TRANG CHỦ:.
Copyright © 2013 YeuTruyen
U-ON